Chương 47

806 17 0

"Muốn kết án ngay ư?" Nghe Cao Đống mất nửa giờ đồng hồ kể về tình hình ngày hôm nay, Từ Sách liền hỏi.

Cao Đống thẳng thắn trả lời: "Giờ tôi cũng đang đau đầu vì chuyện này đây, việc kết án không thành vấn đề, mà tôi chỉ sợ... sợ sau này còn có chuyện gì khác nữa."

Từ Sách cười bảo: "Cho dù bây giờ có kết án thì sau này cũng sẽ không xảy ra chuyện gì nữa đâu. Nếu đằng sau Lâm Tiểu Phong còn có người khác, mà người này trước giờ vẫn không hề để lộ manh mối gì thì sau khi sự việc này chấm dứt hắn sẽ càng không lộ diện nữa. Hắn đã mất rất nhiều công sức để che giấu bản thân mình, khó khăn lắm mới chờ đến giây phút được kết thúc vụ án. Đến cảnh sát đi ngang qua hắn cũng không hề nghi ngờ gì thì tất nhiên hắn ta sẽ không phạm tội để các anh phải tiến hành điều tra lại từ đầu đâu."

Cao Đống sững sờ: "Nói như vậy anh khuyên tôi là có thể kết án được rồi ư?"

"Không, đây không phải là khuyên, chỉ là đánh giá khách quan về tình hình trước mắt, còn kết luận thì chỉ do anh quyết định." Từ Sách mỉm cười, bảo: "Anh bạn của tôi ơi, tôi muốn hỏi anh một câu, đối với anh thì chân tướng quan trọng hay tiền đồ quan trọng?"

Rõ ràng là Cao Đống không ngờ tới là anh ta lại hỏi một vấn đề tế nhị như thế này, ông trầm tư rồi ho một tiếng: "Tôi không hiểu ý anh lắm."

"Nghe anh kể nãy giờ, tôi có ấn tượng rằng nếu kết thúc vụ án lúc này thì sẽ rất có lợi cho anh, cho Tổ chuyên án, cho tập thể của anh, cho chính quyền huyện và rất nhiều đơn vị liên quan và không liên quan khác, là chuyện tốt phải không?"

"Ừm... Có thể nói như thế."

"Nếu tạm thời khoan kết án mà tiếp tục việc điều tra thì có thể sẽ không điều tra ra kết quả, cuối cùng vẫn phải kết án với kết luận như hiện nay."

"Đúng là vậy."

"Nếu kết án muộn hơn một chút thì có ảnh hưởng gì nhiều đến anh không?"

Cao Đống hơi nheo mắt, trả lời thẳng thắn: "Không nhiều lắm. Trước khi Tổ chuyên án của tôi đến Bạch Tượng thì vụ án đã xảy ra rồi nên chúng tôi không có trách nhiệm gì trong chuyện này. Người chịu trách nhiệm trực tiếp duy nhất là Công an Huyện và chính quyền huyện, do đó bọn họ hy vọng nhanh chóng khép lại chuyện này. Chẳng qua việc kéo dài thêm thời gian kết án mà đến cuối cùng vẫn không điều tra được kết quả gì khác thì tôi hơi khó xử một chút, nhưng tôi vẫn có thể nói mình dựa theo nguyên tắc cẩn trọng để tìm ra chân tướng thật sự của vụ án. Giờ nghĩ lại, nếu nhóm sinh viên kia chưa phát hiện ra các thi thể mà đợi đến khi tôi đến Bạch Tượng rồi thì... ha ha, như thế tôi cũng phải gánh một phần trách nhiệm rồi, e là bây giờ phải lập tức kết án ngay ấy chứ."

"Chúng ta nghĩ đến kết quả xấu nhất, giả dụ sau cùng chúng ta không thể điều tra ra thêm được điều gì nữa mà chỉ có thể kết thúc vụ án với kết quả như hiện tại, thì anh thấy mình có thể chấp nhận được thời gian muộn nhất để kết án là khi nào?"

Cao Đống ngẫm nghĩ rồi bảo: "Cho dù thế nào đi nữa thì tôi cũng phải kết thúc vụ án trước cuối năm."

"Được thôi, có nghĩa là thời gian còn lại chỉ là hơn 1 tuần lễ nữa thôi."

Người phát ngôn của thần chết - Tử Kim Trần (Trinh thám - HĐ)Đọc truyện này MIỄN PHÍ!