Chương 41

914 16 2

"Cô có biết rõ về những người khác ở Phòng Công thương không?"


Lạc Tuệ Tuệ nhìn anh ta, hơi chau mày: "Tôi không hiểu cái biết rõ mà anh nói là ở mức độ nào cả."


"Tức là hiểu rõ về nhân cách, tính tình và hành vi thường thấy của từng người."


Lạc Tuệ Tuệ lắc đầu: "Nếu thế thì chỉ có thể gọi là quen biết thôi, hiểu rõ thì còn chưa đủ. Có nhiều người tôi còn chưa nhớ tên, tôi cũng ít đến cơ quan của họ lắm."


"Xét tương quan thì cô quen thân ai nhất trong số những người ở Phòng Công thương?"


Cô ta lại chau mày, vẻ suy nghĩ: "Diêu Giang? Châu Mộng Vũ? Có lẽ là Lâm Tiểu Phong."


"Ồ, tại sao lại là hắn?" Trương Nhất Ngang hơi ngạc nhiên.


"Ai mà biết được, lúc còn sống, Hồng Dân rất thích đi cùng người tài xế này, hắn có đến nhà chúng tôi dùng cơm mấy lần rồi. Tôi thật sự không thích người lạ đến nhà mình... À, tất nhiên ý tôi không phải nói đến các anh mà là kiểu đến để dùng cơm gì gì đó. Đại khái là Hồng Dân xem hắn như thư ký, chuyện gì cũng sai hắn ta làm, đi họp hành thì càng không thể tách rời nhau. Lúc đó tôi thấy Lâm Tiểu Phong giống Hòa Thân luôn bên cạnh Càn Long vậy... à không, hắn ta không thông minh như Hòa Thân. Hắn ta vốn dĩ là một tên ngốc, có vẻ rất thật thà. Theo như tình hình bây giờ thì rõ ràng những ấn tượng mà hắn để lại trong mắt mọi người chỉ là giả dối mà thôi. Tuy nhiên trước đây ai mà biết được, cái tên tài xế này rất được lòng người khác, làm được việc, chẳng tính toán hơn thua với người khác, lại còn thật thà, hắn quả thật chẳng có một khuyết điểm gì nữa cả. Cái xã hội này, người gian trá quá nhiều vì thế nên mọi người ai cũng thích những người thật thà. Tôi nghe người cùng cơ quan gọi hắn là Tiểu Lâm Tử, thực ra tôi thấy hắn như một tên tiểu thái giám vậy. Nghe mọi người nói hắn vừa là người thật thà vừa làm được việc, tôi cũng thấy hắn đúng là thông minh thật vì hắn biết giả vờ thật thà để lấy lòng người ta. Còn bây giờ thì sao? Chẳng ai nói hắn tốt nữa, ai cũng biết trong lòng hắn nghĩ gì, hắn xảo quyệt hơn người ta nghĩ." Cô ta cười mỉa một tiếng đầy vẻ ghê tởm đồng thời ngẩng đầu lên, mắt nhìn trần nhà, nhưng Trương Nhất Ngang nhìn thấy mắt cô ta ngấn nước, cắn răng kìm nén cảm xúc, anh ta đoán có lẽ cô ta thuộc dạng phụ nữ luôn che giấu nỗi đau của mình chứ không dễ dàng biểu lộ cảm xúc ra ngoài.


"Lâm Tiểu Phong thường xuyên đến nhà cô dùng cơm hả?"


Lạc Tuệ Tuệ ngưng một lúc rồi mới nhìn Trương Nhất Ngang và bảo: "Tôi không biết một tháng đến 1, 2 lần có gọi là thường xuyên không, tóm lại tôi rất ghét người lạ đến nhà mình dùng cơm."


Trương Nhất Ngang cố tình cười thành tiếng để tạo ra không khí thoải mái: "Vì mỗi lần như thế là cô phải nhọc công nấu nướng hả?"

Người phát ngôn của thần chết - Tử Kim Trần (Trinh thám - HĐ)Đọc truyện này MIỄN PHÍ!