Chương 27

1K 22 2

Trước khi giải câu đố về việc chiếc xe mất tích trong trạm nghỉ, tôi cần xác định lại mấy vấn đề, những vấn đề sau đây, anh chỉ cần trả lời khẳng định, phủ định hoặc không chắc chắn thôi, được không?" Từ Sách hỏi.

"Được, tất nhiên là không thành vấn đề."

"Vấn đề thứ nhất, bốn phía của trạm nghỉ làm thành một vòng tròn và không có lối ra nào khác?"

"Không sai."

"Không không, xin đừng trả lời theo kiểu hàm súc như nói 'Không sai' như thế, chỉ cần khẳng định, phủ định hoặc không chắc chắn thôi."

Cao Đống bối rối bặm môi, nói: "Khẳng định không có lối ra khác."

"Tốt. Vấn đề thứ hai, không phải là được xe cẩu cẩu ra ngoài đúng không?"

"Hôm nay tôi đã điều tra rồi, khẳng định là không phải."

"Vấn đề thứ ba, khẳng định là không phải được xe tải khác đưa đi ra, phải vậy không?"

"Khẳng định."

"Vấn đề thứ tư, hai thiết bị giám sát khẳng định là không có bất cứ một điểm mù nào phải không?"

"Khẳng định."

Sau khi Cao Đống trả lời xong bốn câu hỏi này thì Từ Sách cười và nói: "Mọi tiền đề làm căn cứ phán đoán của tôi đều được xây dựng trên cơ sở của việc anh trả lời khẳng định bốn vấn đề này, tức là, trừ phi người của anh có sơ xuất trong việc điều tra bốn vấn đề này, nếu không kết luận của tôi tuyệt đối chính xác."

"Tự tin thật." Cao Đống tặc lưỡi, cười bảo: "Nhưng cho dù anh đoán sai cũng không sao, anh không phải là người của tôi, tôi cũng không thể trừ lương của anh được."

"Không, không phải là đoán, mà là mô hình toán học chặt chẽ." Từ Sách trả lời rất nghiêm túc.

Cao Đống hơi bất ngờ: "Thứ này mà cũng có thể xây dựng mô hình toán học ư?"

Từ Sách cười: "Đương nhiên, mọi việc trong hiện thực đều có thể dựng nên mô hình toán học tương ứng. Rất nhiều người hoàn toàn không biết gì về khái niệm mô hình toán học cả, họ cho rằng mô hình toán học chính là kết quả của việc tính toán một thứ gì đó theo định lượng. Đây là định nghĩa toán học theo nghĩa hẹp. Trên thực tế, việc chiếc xe hơi biến mất trong trạm nghỉ vừa rồi, cho dù là không hề có bất kỳ con số nào nhưng đây cũng là một mô hình, một mô hình hình học động."

Cao Đống chăm chú lắng nghe, rồi nói: "Anh nói tiếp đi."

"Hôm qua tôi có nói, chiếc xe mất tích trong trạm nghỉ, nếu dùng phương pháp liệt kê để suy nghĩ, về mặt lý luận sẽ có vô vàn khả năng xảy ra. Phương pháp liệt kê là phương thức tư duy không thực tế cho lắm. Tuy nhiên anh có biết giới hạn của phương pháp liệt kê là gì không?"

"Là gì?" Cao Đống tò mò hỏi. Ông tự biết trình độ hiểu biết về toán học của mình so với Từ Sách mà nói thì chỉ như học sinh tiểu học thôi.

"Phương pháp liệt kê chính là liệt kê ra tất cả những gì có khả năng, là phương thức tư duy chặt chẽ và khoa học, nhưng không phải mọi vấn đề đều có thể dùng phương pháp liệt kê để giải quyết. Vấn đề thích hợp dùng phương pháp liệt kê cần phải có nhiều điều kiện bắt buộc. Ví dụ, trên mặt phẳng có ba đường thẳng thì sẽ có những giao điểm. Đáp án là cố định, kết quả là 0, 1, 2 hoặc 3 giao điểm, không tồn tại khả năng thứ tư. Tương tự, nếu tiền đề không có điều kiện hạn chế thì khi áp dụng phương pháp liệt kê sẽ ra vô số đáp án. Ví dụ, chiều cao của nam giới là bao nhiêu? Câu này có vô số đáp án. Tại sao đáp án của vấn đề trước lại hạn chế? Vì nó có đủ điều kiện hạn chế, cùng một mặt phẳng, ba đường, trực tuyến. Nếu như tăng điều kiện hạn chế cho vấn đề sau thì cũng có thể dùng phương pháp liệt kê được, đem vấn đề chuyển thành chiều cao của nam giới trong một công ty nào đó thì đáp án sẽ bị hạn chế. Ừm... Thật xin lỗi, tôi lại huyên thuyên nữa rồi, kết quả của việc dạy học mấy năm nay chính là cứ thao thao bất tuyệt thế này đây."

Người phát ngôn của thần chết - Tử Kim Trần (Trinh thám - HĐ)Đọc truyện này MIỄN PHÍ!