Chương 111: Bản tình ca cấm kỵ của Nguyễn Miên Miên - end

1.7K 26 1


Ngày hôm nay, cô tỉnh dậy từ rất sớm. Có lẽ do tối qua được đi ngủ từ sớm, hoặc là đã rất lâu rồi cô mới được ngủ trong vòng tay của anh hay do tất cả những áp lực trong lòng đã được gạt bỏ? Nhưng thực sự, đêm qua cô đã ngủ rất ngon nên buổi sáng tỉnh dậy tinh thần càng thêm phấn chấn sảng khoái hơn bao giờ hết.

Ngày hôm qua, cô đã làm cô dâu của Tần Nhật Sơ trong vòng một ngày. Coi như là đã giải quyết xong nguyện vọng lớn nhất của ông ngoại. Hơn nữa, bây giờ Tần thị đã chính thức được sang tên cho Tần Nhật Sơ, đây cũng là kết cục hoàn mỹ mà cô từng mong muốn. Cậu đã vì Tần thị mà làm nhiều việc như vậy nên đó chính là người thừa kế hợp lí nhất. Tất cả, tất cả mọi việc xảy ra đều làm cho cô cảm thấy hết sức hài lòng. Hơn nữa điều cô không ngờ được nhất chính là việc Tần Nhật Sơ bỗng tìm được bức di thư năm đó của cha cô. Đã nhiều năm trôi qua, cô vẫn luôn cho rằng trong lòng cha đối với cô chỉ có oán hận. Vì thường ngày ông đối xử với cô rất lạnh lùng, chẳng thèm quan tâm, chỉ khi ở trước mặt dì cô thì ông mới miễn cưỡng ân cần hỏi thăm hay ôm lấy cô một cái, thực sự không ngờ... Không ngờ ông lại thấu hiểu rất nhiều việc...

Về tình yêu cấm kỵ của cô, về sự sao nhãng lạnh lùng đối xử của ông, nhờ có tờ giấy mỏng manh đó mà rất nhiều việc đã được hóa giải.

Quả nhiên là nông sâu không thể đo đếm được lòng cha mẹ. Cha cô vẫn lấy cách riêng của ông để bảo vệ cô, yêu thương cô. Ngay cả chuyện tình cảm của cô và anh, ông cũng đã nhìn ra trước được và coi như cũng đã ngầm đồng ý cho phép.

Như vậy hai người không phải thực sự nhận được sự chúc phúc hay sao? Nguyện vọng của ông ngoại cô đã thực hiện rồi, dì và cha cũng đã vĩnh viễn ở bên nhau rồi, như vậy hai người – cô và anh cuối cùng cũng đã đến lúc có thể theo gió vượt sóng cùng nhau sống hạnh phúc hết quãng đời còn lại...

Nghĩ tới đây, cô mỉm cười thật mãn nguyện. Nhìn ánh mặt trời chiếu rọi rực rỡ ngoài khung cửa sổ, cô hít một hơi thật sâu, nhắm mắt lại hưởng thụ khoảnh khắc về một ngày mới tươi đẹp nhất.

"Ọc ọc ọc..." Aizzz, bụng lại "biểu tình" rồi. Cô vén chăn lên, nhảy xuống giường. Ngày hôm qua cô đã "chiến đấu gian khổ cho hạnh phúc - độc lập - tự do" thế mà chẳng bỏ bụng được cái gì cả. Cục cưng nhất định là đang "biểu tình" mẹ nó không quan tâm chăm sóc thật tốt cho nó đây, không dưng lại để cho nó đói bụng cả ngày trời. Ui ui ui, cô thương yêu bảo bối của cô lắm cơ :x

Vuốt ve bụng, trong khoảnh khắc đó cô như trông thấy được một bóng dáng nhỏ xinh rất giống anh, cục cưng của cô đang quệt miệng, hờn dỗi kháng nghị với cô.

Nhẹ nhàng mỉm cười, cục cưng đáng yêu của cô, mẹ lập tức cho con ăn ngay bây giờ đây. Nghĩ vậy, cô đi vào phòng tắm, đột nhiên phát hiện có thứ ánh sang chợt lóe lên phản chiếu qua gương.

Cô nhìn kĩ xuống tay mình phải của mình, trên ngón áp út của cô đang đeo một chiếc nhẫn rất xinh đẹp. Cô kêu khẽ lên một tiếng, chạy ra khỏi phòng ngủ, thẳng tắp hướng dưới lầu chạy xuống: "Anh hai, anh hai..."

Anh vốn là đang ngồi trong phòng ăn dưới lầu để uống cà phê, nhìn thấy cô chạy như bay xuống, khuôn mặt bỗng chốc tối sầm. Chỉ hai, ba bước đã đi đến trước mặt cô, ôm lấy eo nhỏ của cô hướng vào trong ngực, lớn tiếng quát: "Nguyễn Miên Miên, em đang làm cái gì vậy? Chạy nhanh như vậy, em muốn lấy mạng của anh hay sao?"

[FULL] - Cấm Kỵ Chi Luyến - IncestWhere stories live. Discover now