Chương 110: Bí mật không thể nói của Lăng Thịnh

887 7 1


"Thiếu gia, thuốc giải đã được đưa đến." Quản gia đẩy ra cánh cửa thư phòng đang khép hờ, nhìn người đàn ông đứng cạnh cửa sổ đang quay lưng lại phía mình, cung kính thông báo.

Người đàn ông nghe vậy, xoay người lại, đây chính là Lăng thiếu gia - Lăng Thịnh của Lăng gia bây giờ.

Nhìn thấy quản gia của mình, Lăng Thịnh hất nhẹ tóc mái nhuộm highlight trên trán, màu bạch kim, đắn đo hỏi: "Ta nhuộm highlight tóc bạch kim nhìn đẹp mắt không?"

Quản gia là người rất lễ độ, nhìn qua nhìn lại: "Tóc của thiếu gia dù nhuộm màu gì cũng đẹp cả. Chẳng qua là..."

"Là cái gì?" Lăng Thịnh vuốt vuốt mái tóc phiêu dật bay bay trên trán, có chút ngạc nhiên nhìn lão bộc đang cung kính trước mắt.

Quản gia do dự trong chốc lát, lại nhìn vị chủ nhân đẹp trai bất phàm của mình một lần nữa, sau đó mới mở miệng nói: "Chẳng qua là tóc bạch kim làm cho người ta có cảm giác về một điềm xấu. Cảm giác đó... Cảm giác đó là về một tình yêu đầy tuyệt vọng, giống như việc rất yêu một người nhưng mãi mãi dù đã dùng mọi cách vẫn không thể nào có được tình yêu của người đó."

Đôi bàn tay đang mải mê vuốt tóc của Lăng Thịnh chợt khựng lại, rất lâu sau mi mắt anh khép hờ, nhẹ nhàng cười thành tiếng: "Tình yêu tuyệt vọng sao? Còn là vĩnh viễn không có được tình yêu của đối phương sao? Là thật vậy sao?" Dường như sau khi đã lầm bẩm một mình rất lâu, Lăng Thịnh không nhịn được phất tay: "Được rồi, ông lui xuống đi!"

Quản gia khẽ vuốt cằm, sau đó nghe lời bước ra ngoài.

Trong phòng, Lăng Thịnh vẫn vuốt ve những sợi tóc mềm mại, đột nhiên anh hung ác dùng hết sức để giật, một đám tóc tơ bạc bồng bềnh rơi xuống, "Tình yêu tuyệt vọng sao? Ha ha ha...Lại là tình yêu tuyệt vọng? Lại là tình yêu tuyệt vọng!"

Tóc bạch kim lả tả rơi xuống đất, da đầu mơ hồ đau đớn, nhưng anh không muốn quan tâm. Lăng Thịnh anh không quan tâm, cũng chẳng có bất kì ai khác quan tâm đến anh cả, không có, hoàn toàn không có!

Thật lâu sau, Lăng Thịnh mới dựng lại động tác "tự ngược" của mình, ngã nhào cả người xuống nền đất, ôm đầu cười to lên: "Ha ha ha... Kẹo đường, rốt cục em là loại con gái nào mà lại khiến anh không thể chinh phục nổi. Lăng thiếu gia lại có thể đối với người con gái khác mà quyến luyến không quên, mê luyến không ngừng cơ đấy."

Giọng nói tưởng chừng luôn ẩn trọng ôn hòa ấy lúc này chợt trở nên thê lương, vang vọng trọng gian phòng rộng lớn. Nhưng ở nơi đây, bên trong căn phòng này, không có ai trả lời câu hỏi của anh, rất yên tĩnh, yên tĩnh đến mức tưởng chừng có thể nghe rõ tiếng trái tim đập loạn liên hồi... Ở nơi sâu thẳm tâm can anh, rất đau...

********* Đường ranh giới về Lăng Thịnh đáng thương **********************

Lăng Thịnh sinh ra trong Lăng gia – một gia tộc hắc đạo nổi tiếng tàn ác.

Lăng Thịnh từ nhỏ đang sống trong núi đao biển lửa ấy mà lớn lên. Khi còn nhỏ, Lăng đại lão gia còn hoài nghi thằng cháu đích tôn có dáng vẻ so với con gái còn có phần xinh đẹp hơn này có thể đảm đương được trọng trách chém giết của gia tộc hay không? Nhưng khi tận mắt nhìn thấy đứa trẻ khi chưa đầy sáu tuổi đã tự tay trong nháy mắt rút dao đâm chết con chó cưng mình nuôi từ nhỏ thì Lăng đại lão gia đã hoàn toàn có thể yên tâm.

[FULL] - Cấm Kỵ Chi Luyến - IncestWhere stories live. Discover now