Chương 107: Hôn lễ

623 4 0


"Nguyễn tiểu thư, cô thật xinh đẹp.", thợ trang điểm Mỹ Mỹ vừa sửa sang lại đuôi váy giúp cô vừa ngẩng đầu lên, nhìn cô đầy hâm mộ, nói.

Cô nhẹ nhàng mỉm cười, không buồn không vui. Trải qua mấy ngày không ngừng đợi mong, luôn thấp thỏm trong hy vọng rồi lại thất vọng, cô cuối cùng cũng luyện được một kiểu cười hoàn mỹ dẫu giả tạo.

Trong chiếc gương lớn phản chiếu hình ảnh một cô gái đang khoác lên người chiếc váy cưới trắng tinh, xinh đẹp tựa như một cô công chúa nhỏ. Chiếc váy cưới chỉ ngắn đến đầu gối, khéo léo khoe ra đôi chân thon dài của cô. Đằng sau lưng thắt một nơ bướm rất to nối dài với đuôi váy khiến tổng thể càng thêm hoàn chỉnh, phiêu linh. Mà phía trước lại thiết kế tinh xảo, tôn lên chiếc cổ cao trắng ngần, khiến cô càng lộ ra vẻ đẹp cao quý mà đầy dịu dàng. Khuôn mặt trái xoan, đôi lông mày thanh tú, cặp môi hồng nhuận chúm chím, đôi mắt mở to dáng vẻ ngập ngừng, sống mũi thon dài, mềm mại, quả thực sự là vẻ đẹp động lòng người. Cô nhìn vào trong gương, nhìn thấy một mỹ nhân thật quen thuộc mà sao cũng xa lạ, mà nơi đáy mắt cô gái ấy, vẫn luôn phảng phất một nét thoáng buồn...

Sau ngày hôm đó, cô chuyển về sống trong Tần gia. Anh không đến tìm cô, ngay cả một cuộc điện thoại cũng không gọi. Ngay cả khi cô cùng Tần Nhật Sơ phát ra thiệp mời kết hôn, anh cũng không có bất cứ phản ứng nào cả.

Cuộc sống cứ như vậy, đã ba ngày trôi qua mà vẫn bình lặng như nước chảy mây trôi.

Nhìn lên chiếc đồng hồ lớn trên tường, chỉ còn chưa tới ba giờ nữa thôi là hôn lễ sẽ chính thức bắt đầu. Cô thật sự không dám tưởng tượng nếu như... Nếu như mọi chuyện xảy ra không giống với dự tính của Tần Nhật Sơ, thì cô sẽ phải làm gì đây?

Là đâm lao thì phải theo lao, tiếp tục gả cho Tần Nhật Sơ sao? Cô nhớ tới kế hoạch này, vì để đảm bảo sự an toàn cho đứa trẻ trong bụng, hôn lễ này sẽ giúp được cô kích động đến anh, rồi anh sẽ đến cướp dâu và sẽ sống hạnh phúc bên cô cả đời.

Nhưng... còn Tần Nhật Sơ thì sao? Hắn không phải là rất thương cô, yêu cô hay sao? Bất ngờ, cô cảm thấy lạnh đến thấu xương. Dường như, đây không phải là một quyết định nhỏ của cô nữa, mà nó sẽ là trở thành nỗi đau khắc sâu cả đời Tần Nhật Sơ...

"Miên Miên" Không biết từ lúc nào, chú rể của ngày hôm nay – Tần Nhật Sơ đã đứng sau lưng cô, nghiêng nghiêng mỉm cười, không cách nào che giấu đi được sự kinh ngạc trong đáy mắt.

Tần Nhật Sơ đi tới bên cô, nửa quỳ đầu gối, nâng mu bàn tay của cô lên hôn: "Miên Miên, hôm nay em rất xinh đẹp!"

"Cậu..." Cô bị ánh mắt chăm chú quan sát cả người từ đầu đến chân của đối phương mà trở nên mất tự nhiên, khẽ khàng rút tay mình ra khỏi tay hắn: "Cậu... đừng..."

Gương mặt tuấn tú của Tần Nhật Sơ bất chợt lộ ra vẻ chán nản, nhưng cũng rất nhanh mất đi. Hắn đứng dậy, cầm lấy tay của cô, rồi lại xoay người cầm lấy một ly nước ép trên bàn, đặt lại vào tay cô: "Miên Miên, em đang hồi hộp vì trở thành cô dâu sao?"

Khẩu vị của cô không được tốt, chỉ uống một hớp nước trái cây lấy lệ, rồi lắc đầu nói: "Không phải... Cậu... Là em thấy sợ, rất sợ!"

[FULL] - Cấm Kỵ Chi Luyến - IncestWhere stories live. Discover now