Chương 102: Mang thai (1)

735 7 0


Người ta thường nói đàn ông bốn mươi như lang như hổ, trong con mắt của cô, về mặt đói khát khó nhịn anh hai cũng đều hơn người thường gấp đôi. Nằm lỳ ở trên giường, cô nhàm chán lật đi lật lại quyển sách trên tay, tâm tư không tự chủ được mà bay tới trên người anh hai đang ở nơi xa. Lửa nóng đụng chạm, vuốt ve tà ác thậm chí là dã man đều đủ để khiến cô đỏ mặt, ngượng ngùng e rằng tự mắng, nhưng lại không tự chủ được mà nghĩ về anh hai. . . . . .

Cô cảm thấy thật kỳ quái, tinh lực anh hai sao lại tốt như vậy chứ, làm xong một lần lại một lần, làm xong trước mặt rồi lại làm tiếp phía sau, thậm chí ngay cả mặt bên dựng ngược đều thử qua, hơn nữa còn khoác lác vô sỉ mà nói muốn thử dưới nước nữa. Di, ha, thật là quá không thuần khiết rồi, cô tại sao có thể vừa nghĩ tới anh hai liền nhớ lại những thời điểm trên giường đây.

Cô ra sức lắc đầu, mò lấy cái gối đầu bên cạnh ôm vào trong ngực, kê cái cằm thon ở trên gối đầu mềm mại, tâm tư lại hỗn loạn một mảng.

Nhắc tới hai tháng qua, anh hai đối với cô quả thật chính là nâng niu trong lòng bàn tay mà thương yêu. Mỗi tiếng nói mỗi cử động của anh hai, thậm chí dù là một động tác nho nhỏ cũng là đối với cô yêu thương dịu dàng cùng cưng chiều, nhưng mà bên dưới cái viễn cảnh tốt đẹp tựa như tranh này lại cất giấu một viễn cảnh hắc ám mà không ai muốn nhắc tới. Cái chết của cha, dì nhỏ mang thai rồi sanh non. . . . . . Vậy mà cô lại không thể nghi ngờ đối với anh hai những sự việc đã qua ấy giống như một khu vực cấm kỵ mà vĩnh viễn cô cũng không muốn vượt qua.

Cô không biết có phải là do cô tàn nhẫn máu lạnh không, rõ ràng anh hai hại chết người cha duy nhất của cô, rõ ràng anh hai cùng cái chết của dì nhỏ không khỏi có liên quan với nhau, thậm chí còn có đứa bé kia nữa...Nhưng mà cô lại làm như cái gì cũng không xảy ra mà tiếp tục núp ở dưới cánh của anh hai, thu lấy nhiệt độ ngọt ngào say lòng người kia cho riêng mình. Có lẽ trong tiềm thức, cô thật sự là đúng như lời anh hai nói não cô có chức năng lựa chọn trí nhớ nên nhớ hay quên đi mãi mãi, mỗi lần gặp phải chuyện không vui không như ý, đại não liền tự động che giấu những thứ bất an này đi.

Thật ra, cô mới là người âm hiểm xảo trá nhất trên thế giới này, vì không muốn mất đi anh hai mà mình yêu mến, không muốn mất đi cánh chim duy nhất trong hiện tại này, thâm cừu đại hận gì đối với cô cũng có thể không là gì cả. Vú Lâm đã từng nói, cái này gọi là trân trọng người trước mắt, nhưng mỗi khi cô từ trong mộng mà tỉnh giấc lúc nửa đêm, vô số lần cô nhìn thấy ông ngoại với cặp mắt đầy máu, bộ mặt dì nhỏ đầy thù hận, tròng mắt đen thâm thúy của cha thì bao hàm hàm ý không cam lòng cùng khinh bỉ, tất cả mọi người đều khóc ra máu rồi cùng biến thành một hình dạng ác ma ghê sợ nhất mà nhào về phía cô.

Những khuôn mặt dữ tợn, những tiếng tố cáo thê lương giống như một thanh đao bén nhọn thẳng tắp cắm vào trái tim của cô, đòi lấy tánh mạng của cô. Ở trong một buổi tối yên tĩnh đó, cô cư nhiên nhìn thấy một đứa bé con trên người đầy máu giương bàn tay bé nhỏ đang chảy máu đầm đìa về phía cô rồi từ từ bò tới, thanh âm ư a bén nhọn của trẻ con thê thảm như cầu xin sự giúp đỡ, đồng thời cũng làm người ta thấy khiếp sợ cực độ.

[FULL] - Cấm Kỵ Chi Luyến - IncestWhere stories live. Discover now