Chương 100: Thỏa hiệp

400 4 1




Anh hai kéo cô, chính xác mà nói là xách cô đi tới phòng của hắn.

Mở cửa, anh hai ném cô vào trên giường lớn rồi lạnh lùng cười một tiếng, bắt đầu cởi quần áo.

Cô run rẩy lui về phía sau, cho đến khi thân thể đã đụng vào đầu giường mới dừng lại rồi dùng thanh âm rung động hỏi: "Anh hai...anh... Anh muốn làm gì. . . . . ."

Anh hai đem sự hoảng sợ của cô thu hết vào trong mắt, tà mị cười một tiếng, "Em nói xem anh muốn làm gì, tiểu công chúa đáng yêu của anh? Hay anh phải gọi em là tiểu nô bộc đáng yêu của anh? Chỉ là, không sao, bất kể là tiểu công chúa cao quý của Nguyễn thị hay là tiểu nô bộc hèn mọn như hiện tại ở trước mặt của anh, thì cũng đều là của một mình anh, chỉ là của duy nhất một mình Diệp Hiên Viên anh đây, ai cũng giành không được, ai cũng không chiếm được em, chỉ có thể là của anh mà thôi, chỉ là của anh!" Anh hai tuyên thệ xong, sãi bước đi tới đây, một tay bắt lấy cánh tay nhỏ yếu của cô, một cái tay khác bắt đầu không chút nào thương tiếc mà xé rách quần áo trên người cô.

"Không muốn tha thứ cho anh, không có cách nào nhịn được anh đúng không?" Động tác của anh hai vẫn không ngừng, giọng nói càng thêm khinh thường nhưng thanh âm vang vọng lại như có chút mơ hồ, cuối cùng bàn tay dùng sức xé rách quần áo, cô bây giờ như đứa trẻ sơ sinh trần truồng nằm ở bên dưới anh hai. Lúc này, thanh âm trầm thấp của anh hai lại vang vọng lần nữa bên tai cô, "Anh nói cho em biết, anh căn bản không làm việc gì sai hết vì thế anh cần gì phải cần sự tha thứ!"

Anh hai kéo hai chân của cô ra, không do dự, lập tức vọt vào.

Cô cắn chặt răng, dũng đạo khô khốc đột nhiên bị to lớn lấp đầy, cô chỉ cảm thấy tất cả đều là đau nhói, thân thể cô run lên, không khỏi kêu thành tiếng: "Anh hai...Đừng...đau quá..."

Anh hai nghe vậy dừng lại động tác, trong đôi mắt toát lên vẻ hoảng hốt trong chốc lát, ngay sau đó mới chậm rãi mở miệng: "Đau không? Không phải hoàn toàn hủy diệt tất cả em cũng sẽ không đau sao?" Anh hai vuốt trái tim, tựa hồ như nói với cô rồi lại giống như lầm bầm lầu bầu, cả người phiêu diêu thâm tình, giống như đã lọt vào một mộng cảnh mà cô không cách nào biết được.

Giọng nói lầm bầm lầu bầu mơ hồ của anh hai nãy giờ, bất tri bất giác làm trong lòng cô bủn rủn một hồi, nước mắt đột nhiên tràn ra hốc mắt, ào ào chảy xuống. Cô cùng anh tại sao lại cứ muốn tổn thương hành hạ lẫn nhau giống như hai con nhím mình đầy gai nhọn như vậy, xác định sự tồn tại của nhau bằng phương thức chỉa ra gai nhọn làm cho đối phương thương tích đầy mình.

Giơ tay lên, cô vuốt ve gương mặt lạnh lùng của anh hai, nhẹ nhàng nói: "Anh hai, tại sao anh lại lộ ra vẻ mặt như thế, rõ ràng thô bạo như vậy hận em như vậy nhưng tại sao lại lộ ra một tia thương tiếc cùng tuyệt vọng như vậy ?"

Thấy cô dịu dàng ngữ điệu thay đổi thần chí anh hai cũng mê man, anh hai cúi đầu nhìn vào mắt cô rồi không tự chủ mà giơ tay lên cầm tay của cô kéo về ngực mình : "Như vậy còn em thì sao, quả bóng nhỏ, tại sao em lại muốn đối nghịch với anh, tại sao phải làm lòng anh đau?"

Cô chống thân thể lên, tay nhỏ bé kia của cô đặt ở trước lồng ngực anh hai di chuyển nhẹ nhàng vuốt ve, "Anh hai, nơi này cũng sẽ đau sao ? Bởi vì Miên Miên mà đau sao?"

[FULL] - Cấm Kỵ Chi Luyến - IncestWhere stories live. Discover now