Chương 97: Tôi tớ

347 4 0


Đầu mùa hè, gió nhẹ, không khí có một chút mơ hồ lạnh.

Cô nằm ở trên giường, nhìn bóng đêm bao trùm bên ngoài cửa sổ, cảm nhận từ sâu thẳm trong nội tâm cô đơn không người nào chia sẻ, đầu gối cô chợt trở nên vô lực quỳ xuống, nước mắt cứ rơi không ngừng.

Nhớ lại tình cảnh tranh chấp trước đây không lâu, cô chợt hiểu lúc trước cô biết bản thân mình giống như có biết một chút sự việc nhưng cô chưa từng muốn tìm hiểu truy cứu những chuyện đó, để cho giờ đây chân tướng mà chính mình luôn tin tưởng hoàn toàn sụp đổ, toàn bộ hủy hoại chỉ trong một đêm.

Khi đó cô thương tâm muốn chết, rống lên những lời mà cô muốn nói xong thì đã vô lực mệt mỏi nằm ở trên giường, thật lâu sau cũng không còn nghe thấy thanh âm anh hai cãi lại nữa.

Hai mắt mơ hồ đẫm lệ ngẩng đầu lên, nhìn thấy chính là hai vai rộng của anh hai đang mơ hồ run rẩy.

"Anh hai, anh..." chẳng lẽ bị kích thích nên thần chí không minh mẫn, là đang khóc sao? Quả nhiên là cô đã khơi lên quá khứ kinh hoàng nhất của hắn, hoặc là đã nhắc tới cái chết của người mà hắn yêu sâu đậm nên hắn tuyệt vọng bi thống sao?

Thật lâu sau anh hai mới ngẩng đầu lên, đầu vai khẽ run, cười to nói: "Người nào nói cho em biết Tần Xu Bối là người phụ nữ anh thích nhất? Anh có thừa nhận đây là sự thật sao?"

"Em . . . . ." Mặc dù Lý Hoa Quân nói là dì nhỏ một lòng một dạ yêu anh hai, cũng nói anh hai có lẽ cũng yêu Tần Thù Bối, nhưng anh hai cũng chân chính chưa từng thừa nhận bất cứ chuyện gì cả, nghĩ tới đây, cô nhất thời á khẩu không trả lời được.

Lại nghe anh hai nói: "Nguyễn Miên Miên, em luôn tự cho là đúng như vậy! Anh cùng Kiều Hỷ đính hôn em cho rằng anh thích cô ta, em nghe nói Tần Xu Bối yêu thích anh, em cũng cố chấp tin tưởng anh yêu cô ta! Như vậy, anh thì sao, em có tin tưởng anh chút xíu nào không, anh đã nói nhiều lần rồi, em là người duy nhất anh yêu dù cho là hiện tại hay quá khứ, anh cũng nói nhiều lần là anh thích em, anh yêu em, em có chút xíu tin tưởng nào hay không, đối với anh có chút tín nhiệm nào hay không!"

Cô bị anh hai chất vấn đến khóc ra nước mắt, "Vâng, em không tin, em không tin anh sẽ buông tha một đại mỹ nhân ở bên cạnh mà bồi ở bên một con vịt con xấu xí làm gì cũng sai, em không tin anh yêu em chỉ là bởi vì yêu em mà có thể vứt đi tất cả đấu tranh lợi ích thực sự chỉ đơn thuần là yêu thôi! Đúng vậy, em không tin! Nhưng mà, anh có từng nghĩ tới, anh có làm cho em có thể tin tưởng hay cảm giác an toàn sao? Từ nhỏ đến lớn, em luôn sống theo cách tự hiểu chính mình là một gánh nặng để tồn tại trên thế giới này, mẹ không quan tâm em, cha và dì nhỏ cũng không cần em, anh kêu em phải tin tưởng như thế nào đây, một người ưu tú như anh sẽ hội yêu em đau em thật lòng mà thương em sao!" Cô tê tâm liệt phế rống xong, cổ họng cũng đau, không khỏi mãnh lực ho khan, ngã xuống giường, nước mắt ào ào chảy không ngừng.

"Đây chính là nguyên nhân làm em tự ti từ trước tới nay sao, cũng là nguyên do em từ trước cho tới nay, cam chịu hết khi dễ của người khác cũng không nói sao? Bởi vì sợ anh không nhớ đến em, sợ sẽ có một ngày anh cũng sẽ giống như những người này vứt bỏ em, cho nên em vẫn sống thật thận trọng, dù biết anh đã từng cố ý bỏ lại một mình em ở trong rừng cây, cũng không giận vẫn dùng khuôn mặt tươi cười chào đón đối với anh, dù biết Tần Xu Bối đã từng muốn giết em, em cũng lựa chọn xem như chuyện gì cũng không xảy ra mà cố ý quên đi! Thì ra là em luôn một mực lo sợ...Thì ra chỉ là như vậy... Anh cho em cảm giác bất an đến vậy sao, anh để cho em không có cảm giác an toàn sao?" Nói xong lời cuối cùng, anh hai tiến về phía trước, sự thô bạo đã hoàn toàn thối lui, thay vào đó là dịu dàng cùng cưng chiều.

[FULL] - Cấm Kỵ Chi Luyến - IncestWhere stories live. Discover now