Chương 90: Tranh chấp

280 4 1


Màn đêm buôn xuống,cái nóng bức vào ban ngày ở thành phố phía nam rốt cuộc cũng lui đi, thay vào đó khí trời cũng dần trở nên mát mẻ hơn.

Cô nhìn bóng lưng cao ngất của anh hai trong ánh trắng nhẹ nhàng tỏa sáng nhưng ánh sáng ấy chẳng những không làm cho anh hai trở nên mềm mại nhu hòa hơn mà trái lại càng làm cho anh tăng thêm phần quỷ dị không ai dám đến gần.

Cô hiểu rất rõ, anh hai đang tức giận. Cô cũng biết nguyên nhân anh hai tức giận là bởi vì cô chấp nhận di chúc của ông ngoại cùng cái hôn sự không thể chối từ được kia.

Nhưng mà, cô phải làm thế nào đây. Ông ngoại trước khi chết đã giãy giụa dùng lời nguyền rủa cay độc đối với thân nhân duy nhất, muốn cho hắn trọn đời không thể siêu sinh, chẳng lẽ muốn cô trơ mắt nhìn cha mẹ ở lò lữa địa ngục chịu đủ nỗi khổ sở hành hạ mà nhân gian không cách nào tưởng tượng được. Hơn nữa, ông ngoại còn nguyền rủa anh hai người mà cô yêu nhất, cô làm sao có thể nhẫn tâm để cho anh hai người mà cô vẫn yêu say đắm bị thiên lôi đánh, chịu hết tất cả đau khổ, cô không đành lòng, cô không bỏ được, cô cũng không muốn...

Anh hai là một người đàn ông hoàn mỹ, một người cao ngạo thuần khiết giống như thiên thần vậy , cô làm sao có thể để cho anh rơi xuống nhân gian phàm tục chịu đủ thống khổ như thế này . Cô không muốn , nếu như đây là do trời cao trừng phạt cô vì đã phạm vào cấm kỵ, như vậy thì tất cả mọi hành hạ hãy hướng về cô thôi, cô chỉ hy vọng anh hai có thể bình an, may mắn hạnh phúc.

"Anh hai..." Cô chầm chậm tiến lên, kéo ống tay áo anh hai, "Em..."

"Trừ việc nghe em sẽ không gả cho Tần Nhật Sơ còn những thứ khác anh sẽ không nghe!" hiếm thấy anh hai giận dỗi như một đứa trẻ như vậy, làm cho lòng cô một hồi chua xót, một người đàn ông tập hợp nhiều thứ ưu tú như vẻ ngoài tiền tài đáng yêu dịu dàng như vậy, cô làm sao có phúc khí có thể lấy được anh ấy.

"Thật xin lỗi. . . . . ." Mặc dù không muốn nhưng cô vẫn phải nói.

"Thật xin lỗi?" Anh hai chợt xoay người, bắt lấy hai vai của cô, rống giận một hồi , "Đây chính là đáp án em suy tính đã lâu sao? Em muốn gả cho cái tên Tần Nhật Sơ chết tiệt kia, em phải nghe theo lời nói của cái ông già đã chết đó! Em muốn bỏ anh đi!" Anh hai đẩy cô hướng vào vách tường lạnh lẽo, âm trầm nói: "Thế nào, không bỏ được cục thịt béo bở như Tần thị sao, xem thường Nguyễn thị đến như vậy sao?"

Cô bị anh hai đè ép ở trên vách tường lạnh như băng, xúc cảm lạnh lẽo làm cho cô không thoải mái một hồi, hơi giẫy giụa thân thể muốn nhanh chóng rời đi .

Anh hai đối với động tác giãy giụa của cô càng thêm tức giận nóng nảy hơn , bàn tay hung hăng nắm cái cằm hơi nhọn của cô, "Nguyễn Miên Miên, anh đã sớm nói, em là người của anh, đời này đều là của anh, muốn cùng người đàn ông khác chạy đi, trừ phi anh chết!" Nói xong, môi lưỡi nóng bỏng bắt đầu công chiếm vũng ngọt ngào của cô.

Đó là nụ hôn mang theo sự tức giận cùng tuyệt vọng đến như thế nào, anh hai cắn xé nóng bỏng cùng mút vào giống như muốn đem cô nuốt vào bụng, dung nhập vào cốt nhục. Rất nhanh, tê dại trên môi đã hoàn toàn bị đau đớn thay thế, từng tia một máu tanh cũng chầm chậm ở trong miệng lan tỏa, cũng dọc theo cái cằm trơn bóng từ từ chảy vào cổ trắng noãn.

[FULL] - Cấm Kỵ Chi Luyến - IncestWhere stories live. Discover now