Chương 88: Bức hôn

324 4 0


Cô chưa bao giờ nghĩ tới, một người thân thể luôn cường tráng như ông ngoại trong trí nhớ của cô lại có thể biến thành bộ dạng bệnh yếu thê thảm như thế này.

Ông lão nằm trên chiếc giường đơn màu lam thân thể gầy yếu, không nhúc nhích. Nếu như không phải thiết bị đo nhịp tim bên cạnh còn phát ra tín hiệu tim vẫn còn đập thì chắc chắn cô sẽ cho là ông lão có quan hệ ruột thịt với mình đây đã ra đi bình yên rồi.

Cô nhẹ nhàng đi tới trước mặt ông ngoại, nắm bàn tay chỉ còn lại da bọc xương nhăn nhíu lại, cô bất tri bất giác rơi nước mắt.

"Ông ngoại...Con là Miên Miên, Miên Miên tới thăm ông đây !" Cô cầm tay dán đầy kim tiêm của ông, nức nở nghẹn ngào khóc thành tiếng.

"Khụ khụ khụ..." Ông lão trên giường có động tĩnh, hai mắt vốn đang nhắm chặt đột nhiên mở ra, quan sát bốn phía. Bộ dạng như người sắp chết không còn sinh khí đã hoàn toàn mất hết, đổi lại bộ dạng mạnh khỏe như thường ngày, bàn tay vốn không thể nhúc nhích bây giờ lại giống như móng vuốt mạnh mẽ nhanh nhạy của một con chim ưng, vững vàng nắm lấy tay của cô không buông.

Cô thấy nghi ngờ và có chút không hiểu, ông ngoại không phải là không thể nói không thể nhúc nhích chỉ giống như ngọn nến trước gió sao, tại sao đột nhiên lại có thể bộc phát ra uy lực bức người đến vậy.

Chẳng lẽ? Ông ngoại chỉ là gạt cô, ông căn bản là đã tốt hơn, căn bản là đã hoàn toàn khỏe mạnh rồi, chỉ là muốn cho cô một niềm vui bất ngờ thôi. Thần trí khi đó của cô như lạc trong sương mù cô căn bản không biết chút gì về một điều rằng trên đời này còn có một thứ gọi là hồi quang phản chiếu.

Cô ngừng khóc thút thít, mừng rỡ kêu lên: "Ông ngoại..."

Ông ngoại hung hăng bắt lấy tay của cô, đem thân thể của cô kéo về phía trước, sau đó đôi môi tái nhợt khẽ ngọa nguậy, thật lâu sau, trong cổ họng mới bộc phát ra một thanh âm khàn khàn khó nghe: "Miên Miên..."

Cô gật đầu một cái, nắm chặt bàn tay khô gầy của ông ngoại, "Con ở chỗ này."

Ánh mắt ông ngoại đảo nhanh qua bốn phía, cuối cùng dừng lại trên người Tần Nhật Sơ.

"Tiểu Sơ,"

Tần Nhật Sơ nghe thấy tiếng gọi, lập tức tiến lên một bước, cũng cầm một bàn tay run rẩy khác của ông ngoại lên, "Cha, con ở chỗ này."

Một tay ông ngoại nắm lấy tay cô, còn một tay khác cầm tay Tần Nhật Sơ, sau đó giống như rất hài lòng cười cười, mở miệng nói: "Miên Miên, ông muốn con gả cho tiểu Sơ!"

Thanh âm của ông ngoại giống như đã rất lâu không có nói chuyện bây giờ lại đột nhiên nói ra lời kia nghe khan khàn giống như muốn... Xé rách phá tan tành không khí vậy, quả thật còn có chút chói tai, cũng có chút làm người ta nghe không rõ. Nhưng mà vì đang ở bên cạnh nên cô nghe rất rõ ràng.

Vì thế lời vừa dứt liền có ba thanh âm lập tức vang lên.

"Không được!"

"Không cho phép!"

"Cái gì?"

Về phần ai nói câu nào, đã không cần nhiều lời.

Ông ngoại giống như không nghe thấy lời cự tuyệt của mọi người, chỉ cố gắng dùng sức giữ chặt tay của cô, nhếch môi khẽ thở hổn hển quát: "Miên Miên... Nghe lời! Gả cho tiểu Sơ đi!"

[FULL] - Cấm Kỵ Chi Luyến - IncestWhere stories live. Discover now