Chương 82: Trả thù 1

340 4 0


Trên đường cái âm lãnh, ánh trăng thê lương âm thầm rọi xuống, chung quanh một mảnh không khí quỷ dị lạnh như băng bao trùm.

Đúng lúc này, trong hẻm nhỏ cách đó không xa, có một người thanh niên say xỉn lảo đảo bước ra, trong tay còn cầm theo nửa chai rượu, sắc mặt đều đỏ cả lên, trong miệng còn hùng hùng hổ hổ lẩm bẩm, "Kiều Hỷ... Cái con tiện nhân kia, nấc.... Đừng có mà...đừng để cho ta bắt được....Nếu không...Lão tử...Lão tử, làm chết ngươi...Con mẹ nó thối tha. . ."

Tiếng chửi rủa của người thanh niên theo men say từ từ lên cao cũng mắng càng ngày càng lớn hơn, trên đường phố lạnh lẽo không bóng người thỉnh thoảng truyền đến thanh âm vọng lại.

Chợt, từ trong hẻm nhỏ u ám bên cạnh, vài người đàn ông than hình cường tráng đi ra.

"Kiều đại thiếu gia Kiều Chấn Vũ đúng không?" Người đàn ông cầm đầu hỏi để xác nhận.

Đang trong men say Kiều Chấn Vũ mông lung mở mắt ra, "Mày tưởng mày là ông nội tao sao, mày là ai mà kêu tên lão tử...Nấc. . . . . ."

Người đàn ông to con không chút tức giận vì lời nói vô lễ của đối phương, chỉ dùng thanh âm lạnh lùng không thay đổi mở miệng nói: "Kiều Thiếu gia, Ngũ Gia chúng tôi cho mời."

Nghe lời nói như thế, thần trí đang mơ hồ của kiều Chấn Vũ bỗng nhiên trở nên minh mẩn, hắn ngẩng đầu lên, bắt lấy ống tay áo của người đàn ông trước mặt, giọng điệu đầy hưng phấn nói: "Ngũ Gia, quyết định đến giúp tôi sao? Giúp tôi giết chết cái con đàn bà Kiều Hỷ đó sao?"

Người đàn ông to con không trả lời, chỉ hướng tới hai người đàn ông khác nháy mắt, rất nhanh, người đàn ông to con đem Kiều Chấn Vũ xách lên như xách con gà con mang đến cái xe màu đen đang đậu bên cạnh. Sau đó trong khoảng thời gian nhanh như chớp, chiếc xe như mũi tên đã rời dây cung cực nhanh lái đi, trên đường phố lập tức khôi phục lại sự yên tĩnh cùng lạnh lùng trong trẻo thường ngày.

Giống như mọi thứ đều chưa từng xảy ra.

Ba ngày sau, tạp chí lá cải cùng những hãng truyền thông lớn quyền uy ra tin tức Kiều Đại tiểu thư kiêm tổng tài Kiều Hỷ bị mất tích ly kỳ, một bên vị hôn phu Diệp Hiên Viên tổng tài Nguyễn thị treo giải thưởng hai tỷ cho ai tìm được tung tích của vợ chưa cưới.

Có câu nói, trọng thưởng lớn ắt phải có nhiều người hưởng ứng. Nhưng Kiều Hỷ vẫn không có tung tích gì suốt một tuần lễ qua, giải thưởng giá cao của Nguyễn thị vẫn như cũ không người nào lấy được cũng không có người nào động đến.

Trên tầng cao của tập đoàn Nguyễn thị, bỏ lại phía sau tin đồn ở bên ngoài về một người tinh thần mệt nhọc do thương tâm quá độ, Diệp Hiên Viên vẫn đang tiêu sái vạn phần ngồi ở trên ghế salon, uống canh hầm xương do em gái nhỏ kiêm bạn gái Nguyễn Miên Miên làm bắt Lăng Thịnh đưa tới cho hắn, sắc mặt phơn phớt hồng nhuận, tuấn nhan vẫn như cũ, làm gì có chuyện bộ dạng quý công tử chán chường buồn rầu như tin tức ở bên ngoài đưa tin.

Lăng Thịnh lười biếng từ một cái ghế sa lon khác ở bên cạnh bò qua, chỉ vào cái mặt đang ăn đến thật hạnh phúc Diệp Hiên Viên ăn dấm chua nói: "Cậu không thể không dùng cái dáng vẻ hạnh phúc đáng chết này tới kích thích tớ à! Biết rất rõ người ta...Người ta phải cầu xin kẹo bông hết một tuần lễ, cô ấy mới miễn cưỡng làm một chén cơm rang trứng cho tớ, mà còn cậu thì sao, chỉ cần giả vờ than vài tiếng mệt quá, kẹo bông liền lập tức hấp ta hấp tấp chạy đến phòng bếp cả đêm không ngủ hầm canh xương cho cậu ăn...Ô, tớ không phục...Thật là quá không công bằng mà. Ô ô. . . . . . Cho cậu ăn mập chết luôn càng tốt!"

[FULL] - Cấm Kỵ Chi Luyến - IncestWhere stories live. Discover now