Chương 81: Vui mừng

340 5 0


Lăng Thịnh lái xe mang cô tới một khách sạn tráng lệ trong thành phố. Đỗ xe xong, Lăng Thịnh kéo cô đi thẳng lên tầng mười sáu.

"Kẹo bông, em ở chỗ này chờ anh. Anh đi một chút sẽ về." Sau khi Lăng Thịnh thông báo xong, liền để cô một mình trong cái phòng rộng lớn hoa lệ này .

Cô thật không biết rốt cuộc Lăng Thịnh muốn dẫn cô tới đây để làm gì nữa, cũng không biết chuyện tốt mà hắn nói rốt cuộc sẽ mang tới ngạc nhiên lớn nào cho cô nữa đây. Ở trong phòng nhàm chán không có việc gì làm, cô bước chậm đến gian phòng hào hoa có cửa sổ dài sát đất bên cạnh.

Liếc nhìn bên ngoài một chút, thật là một bức tranh về đêm xinh đẹp. Mọi cảnh vật xung quanh dưới ánh đèn neon phát sáng rạng rỡ dưới bóng đêm tối tăm, lóe lên những ánh sáng rực rỡ đầy hoa lệ. Coi như là vào ngày thường phố xá sầm uất có vẻ lạnh lùng trang nghiêm thì giờ đây, những tòa nhà cao vút ấy cũng đột nhiên trở nên cực kỳ nhu hòa mềm mại.

Cô vịn rèm cửa sổ, thỏa mãn thở dài. Có thể nguyên nhân là do cô từ nhỏ đã ở trên chân núi mà lớn lên, nên đối với cảnh đêm rực rỡ của thành phố thấy hết sức mới lạ và cực kì thích thú. Dù sao đi nữa, người từ nhỏ cũng lớn lên ở một nơi tĩnh lặng như vậy sẽ thấy rất tò mò về sự náo nhiệt ồn ào của thành phố cũng là lẽ thường mà thôi.

"Chi..." cửa bị người khác mở ra, nhưng mà cô cũng không quay đầu lại xem, bởi vì dám trắng trợn mở cửa phòng này mà không cần gõ cũng chỉ có Lăng Thịnh, cái người như Hoa Hồ Điệp uốn éo kia thôi.

Cô vẫn tựa vào cửa sổ phía trước, tiếp tục thưởng thức những thứ xinh đẹp đầy màu sắc rực rỡ như ánh sao kia. Sau đó nghe tiếng cửa "Bùm..." một tiếng đóng lại, tiếng bước chân của người vừa tới nhẹ nhàng vang lên ở sau lưng cô.

"Anh Lăng Thịnh, là anh sao?"

Người vừa tới không trả lời, chỉ có một cổ hơi thở nóng rực từ từ tiến tới cô ngày càng gần.

Lăng Thịnh cái người này, rất thích giả vờ thần bí nha. Cô lắc đầu một cái, cười xoay người sang chỗ khác.

Không ngờ, chỉ là mới liếc nhìn, nụ cười của cô liền cứng lại, ngẩn người ngay tại chỗ.

Mười giây sau, cô hét lên một tiếng, bổ nhào về phía trước, "Anh hai...."

Cô như chim con thấy mẹ vội lao vào trong ngực anh hai, vui mừng ngẩng đầu kêu lên: "Anh hai, sao anh lại ở chỗ này?"

Anh hai không nói gì, chỉ mãnh lực giữ lấy, nắm giữ khuôn mặt của cô, những nụ hôn nóng bỏng như như mưa to rơi xuống, tay khác cũng không chậm trễ bắt đầu cởi quần áo trên người cô.

Cô thở dốc, cô giãy giụa, cô ưm, "Anh hai. Đừng..." Nào có ai vừa đến liền không nói hai lời trực tiếp nhào lên như vậy, quá cái gì kia rồi.

Anh hai áp chế hai cánh tay đang giãy giụa của cô, làm như mắt điếc tai ngơ bắt đầu đem nụ hôn nóng bỏng từ trên gương mặt lan tràn đến cái cỗ trắng nõn, cũng từ từ dùng lực đạo ở bộ ngực mềm mại đầy đặn. . . . . .

[FULL] - Cấm Kỵ Chi Luyến - IncestWhere stories live. Discover now