Chương 80: Uy hiếp

355 6 1


Sau lần đó đến bây giờ, mỗi khi cô nhớ tới buổi chiều ngày hôm ấy mặt vẫn hồng tim vẫn đập không dứt, nhưng cũng trong đêm hôm ấy anh hai cũng đã dọn tới Kiều gia ở.

Thật ra thì nói là dọn ra ngoài ở cũng không hẳn là đúng, vì anh hai ngoài việc không trở về nhà ngủ, nhưng những đồ dùng cá nhân của anh vẫn giữ nguyên vị trí cũ không có dọn đi theo .

Nắm lấy con châu chấu kết bằng cỏ anh hai cho sau khi hoan ái (lúc nhỏ, anh hai cũng từng cho Miên Miên), cô bị anh hai mang đi đưa đến nhà Lăng Thịnh. Cô không biết tại sao cô không thể ở nhà chờ anh hai, nhưng mà nghĩ lại anh hai làm như vậy nhất định là có đạo lý của anh. Hơn nữa, nơi mà không có anh, nhà cũng không thể được coi là nhà đúng nghĩa nữa, sống ở đó cô cũng chỉ có thể ngẩn ngơ mà đếm sự tịch mịch trong đêm thôi, không có ý nghĩa gì cả.

"Kẹo bông...Anh đói bụng..." Âm thanh gọi hồn của Lăng Thịnh ở dưới lầu vang lên.

Cô thu hồi sự hoài niệm thương nhớ, đứng dậy bước nhanh vội chạy xuống lầu dưới.

Kể từ khi tới nhà Lăng Thịnh, sau một hôm cô dùng một chén cơm rang trứng cứu vớt cho người đói bụng đến sắp ngất xỉu là Lăng Thịnh xong, cũng từ đó cô liền trở thành đầu bếp riêng cho anh ta, mỗi ngày buổi tối điều phải nghĩ cách biến đổi chuẩn bị những món ăn đơn giản để lót đầy dạ dày hắn.

Dĩ nhiên, lúc đầu cô còn nghiêm túc kháng nghị, nhưng chỉ trong chớp mắt, Lăng Thịnh liền làm mặt uất ức đứng ở trong góc tịch mịch mà lấy tay vẽ vòng tròn. Thôi thôi, cho dù ai nhìn thấy bộ dạng một mỹ nhân kiều mỵ điềm đạm đáng yêu như thế cũng phải mềm lòng thôi, vì vậy cuối cùng cô cũng là không có chí khí mà bị khuất phục. Nhưng dù gì cũng chỉ là một bữa cơm thôi mà, tranh thủ để rèn luyện thân thể luôn cũng tốt lắm. Anh hai không phải đã từng nói thể lực của cô rất yếu rất kém cỏi sao.

Chỉ là, nói đến thì thật kỳ quái, cô nhớ về cái khoảng ăn uống trước kia của Lăng Thịnh rất khó khăn đòi hỏi, nhưng mà ở trước mặt cô bây giờ luôn là một bộ dáng ngoan ngoãn dễ nuôi hết sức. Thật sự nói không ngoa là cô làm món gì, hắn liền nhất định sẽ nể mặt mà ăn sạch sẽ, hoàn toàn không giống với miêu tả từ miệng của đầu bếp Lăng gia về cái người kén cá chọn canh yêu cầu cao kinh thiên động địa quỷ khiếp thần sầu Lăng gia Đại công tử Lăng Thịnh đây. (sức mạnh của tình yêu ghê gớm thật. . . . . . Ai, Lăng mỹ nhân, đáng tiếc!)

Chỉ là, những thứ này cô đều mặc kệ không quan tâm, cô chỉ là thông qua việc đếm số lần ăn khuya của hắn mà từ từ chờ đợi anh hai về.

Tối nay chính là bữa ăn thứ hai mươi mốt, cũng đánh dấu cô đã rời nhà suốt cả một tháng, mà đó cũng đánh dấu đã ba mươi ngày lẻ hai mươi mốt giờ cô không gặp anh hai rồi.

"Lăng Thịnh thiếu gia, hôm nay anh muốn ăn cái gì?" Cô buộc lại tạp dề, hỏi người đàn ông yêu mị đang ngồi bên cạnh bàn ăn nghĩ đến món ăn mà nuốt hết nước miếng.

Con ngươi Lăng Thịnh đảo nhanh một vòng, "Bánh trôi đậu đỏ được chứ?"

"Bánh trôi đậu đỏ hả?" Cô xoa xoa tay, "Sẽ hơi lâu một chút nha."

[FULL] - Cấm Kỵ Chi Luyến - IncestWhere stories live. Discover now