Chương 72: Thân mật ( hoặc là ghen tỵ )

806 6 0

Coi như không tình nguyện, cô cũng không thể không thừa nhận, ở trong ngực anh hai, cô ngủ hết sức ngọt ngào yên bình, không hề có mộng mị.

Mơ hồ, cô cảm thấy có một loại xúc cảm dịu dàng như chuồn chuồn lướt nước từ từ ở trên da thịt của cô di chuyển, thỉnh thoảng còn lưu luyến đi tới đi lui, loại êm ái lướt qua rồi dừng lại này làm cho cô phát run hết sức, cả người một hồi run rẩy.

Cô mở mắt ra, nhìn thấy chính là bộ dáng anh hai nằm ở trước ngực cô mút hôn phát ra tiếng chậc chậc, bộ dạng hiện đang rất cố gắng. Trong lòng cô thật thẹn thùng, giơ tay lên kéo cái mền đơn bên cạnh, che kín con thỏ nhỏ trắng noãn, trợn trừng mắt nhìn anh hai trước mặt, "Anh hai, anh làm gì đấy?"

Môi mỏng khêu gợi của anh hai dao động từ bộ ngực đầy đặn đến cái cổ trơn bóng, cả người giống như lâm vào thế giới của riêng mình, không ngừng hôn nhẹ cô, thỉnh thoảng còn lẩm bẩm như niệm chú: "Rất nhớ em... Thật sự rất nhớ em... Anh nhịn thật vất vả... Một năm này..."

Nghe lời nói đứt quãng này, hai má đào của cô chợt ửng đỏ. Trải qua một năm dưới sự huấn luyện của người lưỡng tính như Dương Chi Hồng, những lời nói tán tỉnh rõ ràng như vậy cô sao có thể không phân biệt ra được. Nhưng lý trí nói cho cô biết, không thể mềm lòng, người đàn ông này cái gì cũng không giải thích rõ ràng liền muốn leo lên giường của cô, xem cô là kẻ ngu, không biết tức giận sao?

Đẩy người đàn ông sắc tâm không thay đổi trước mắt ra một cái, cô giả vờ cả giận nói: "Anh hai, anh xem em thành Kiều Hỷ của anh sao?"

Anh hai cứng đờ, dừng lại động tác gặm hôn ở trên cổ cô. Thật lâu mới nằm ở bên cổ cô thật thấp bật cười: "Miên Miên. . . . . . Em đang ghen sao!" Trong giọng nói đầy tự tin cùng khẳng định làm người ta ghét.

"Không có... Em không có..." Cô đỏ mặt, vẫn giùng giằng.

Giọng cãi chày cãi cối xen lẫn không khỏi chột dạ của cô, chọc cho anh hai liên tiếp cười to, nhẹ nhàng hôn lên cái miệng nhỏ nhắn đang chu lên của cô, anh hai tà mị liếm liếm khóe miệng, "Gặp được thân thể mê người này, những phụ nữ khác, anh làm sao còn có thể xem vào mắt....Haha. . . . . . Bảo bối, để cho anh ăn em, anh thật đói . . ."

Nói xong, một khỏa đầu tóc đen nhánh lại bắt đầu chôn ở trước ngực trắng như tuyết của cô.

Trong lòng lan tràn ngọt ngào mà cô lại không muốn thừa nhận, cả người giống như hòa tan chìm vào trong lọ mật ong, nhưng lí trí trong lòng cô như dây cung còn khẽ run, nhắc nhở cô không thể dưới tình huống chưa biết gì đã bị anh hai đem ăn sạch sành sanh.

"Anh hai, anh không phải là muốn trốn tránh luôn đề tài này chứ, em sẽ tức giận." Cô nắm đầu tóc đen nồng đậm kia đẩy ra, tự cho là hung ác đối với anh hai kháng nghị.

Anh hai bị đau hơi kêu lên, nâng gương mặt tuấn tú lên, cầm lấy khuôn mặt của cô, cười như không cười, "Nói như vậy, Miên Miên chuẩn bị muốn giải quyết nợ đã lâu với anh hai sao?"

Cô gật đầu một cái, bộ dáng muốn bắt anh nếu không nói cho rõ ràng sẽ không xong với cô.

Anh hai cười cười, nói: "Xem ra, Dương Chi Hồng đem em nuôi đủ lông đủ cánh cứng cáp rồi nhỉ, lại dám cùng anh tính toán sao?" Vừa nói xong, lại ngắt cái mặt đã không còn mấy phân thịt của cô, tà khí cười một tiếng, "Quả bóng nhỏ, anh còn chưa có tìm em tính tính toán toán chuyện em tự mình trốn nhà bỏ đi, em ngược lại dám thẩm vấn anh trước."

[FULL] - Cấm Kỵ Chi Luyến - IncestWhere stories live. Discover now