Chương 69: Đứa ngốc

444 7 0


Thất hồn lạc phách trở lại phòng của Tần Nhật Sơ, vén tấm lụa mỏng trước giường kia lên, thân thể không tự chủ được trượt ngã trên sàn nhà. Cô có chút hít thở không thông.

Có một số việc cô không biết có phải hi vọng càng lớn thất vọng lại càng nhiều không. Đối với Dương Chi Hồng trong thời gian cô khó khăn nhất mà đưa tay ứng cứu cô trong biển lử , cô vẫn luôn đơn thuần cho là cô ấy thật sự rất yêu thích cô, rất đau lòng cho cô, cho nên mới không tiếc bất kỳ giá nào giúp cô, chăm sóc cô. Cho đến khi nãy tình cờ nghe được những lời đó cô mới bắt đầu tỉnh ngộ ra, cô, cũng chỉ là một món hàng giao dịch để đổi lấy lợi ích cho người khác thôi. Nói như vậy, có lẽ cô ta chân trước vừa mới đem cô vào nhà, chân sau liền đem hành tung của cô bán cho anh hai.

Tình người chính là yếu ớt cùng đạm bạc như vậy sao. Ngay cả tục ngữ cũng có nói, tình người lúc nóng lúc lạnh, lòng người dễ thay đổi, cô quả nhiên là đối với thế giới này hy vọng quá nhiều rồi.

Nhìn Tần Nhật Sơ trên giường đang bệnh, cô không thể không hoài nghi: cái người này dùng trăm phương ngàn kế thậm chí không tiếc sinh mạng đến gần cô là vì cái gì? Cô không còn dám tin tưởng yêu thích đơn thuần của bất cứ người nào nữa, muốn chăm sóc cô sao? Mà không phải vì muốn có lợi ích gì sao?

Chớp nhẹ mí mắt, cô thở dài, cảm giác buồn ngủ mông lung vừa rồi đã theo những vấn đề khó nghĩ cùng cơn gió lạnh như băng làm cô hoàn toàn thanh tĩnh lại , hiện tại có khi nhắm mắt lại, cũng không thể ngủ được nữa.

Trằn trọc trở mình, nhưng cuối cùng cũng mơ mơ hồ hồ đi vào giấc ngủ.

Mơ hồ, cô bị một cái tay lôi kéo mạnh tay cô nâng lên làm cô thức tỉnh. Mở mắt ra, nhìn thấy chính là Tần Nhật Sơ trán thấm mồ hôi đang ra sức đở lấy cánh tay của cô đi đến trên giường, thấy cô tỉnh, hắn áy náy cười một tiếng, mở miệng nói: "Thật xin lỗi, Miên Miên. Anh không phải là cố ý đánh thức em dậy, chẳng qua là do hiện giờ đang là mùa đông lạnh lẽo ,em nằm trên đất quá lạnh sẽ cảm mạ ."

Nhìn người đàn ông trước mặt, hạ thân cùng eo đều không thể cử động lại đang bị đói không biết bao nhiêu ngày này, lại còn sợ cô bị lạnh, dựa vào hai tay mỏng manh vô lực lại muốn đem cô kéo vào trong ổ chăn ấm áp, trong lòng cô đột nhiên dâng lên một dòng nước ấm. Cũng vào lúc này, cô đột nhiên phát giác cô không còn thấy rối rắm vì bị Dương Chi Hồng lừa gạt nữa.

Bất kể đang là bệnh nhân ốm yếu Tần Nhật Sơ trước mặt cũng tốt, hay là người cả ngày ôm sau lưng thân ái gọi cô là Bảo Bảo nhưng lại sớm đem cô đi bán là Dương Chi Hồng cũng được, có lẽ cũng bởi vì mục đích duy nhất của bọn họ là đến gần cô, nhưng không thể phủ nhận, bọn họ cũng là đối với cô quan tâm đầy đủ, sủng ái có thừa. Như vậy thì vì lợi ích dịu dàng tối thiểu cũng là một loại ấm áp, người sống ở trên đời nếu như đối với người khác không hữu dụng, vậy còn có giá trị tồn tại gì nữa đây. Nghĩ tới đây, cô không khỏi khép mi cười một tiếng, cô như vậy cũng có thể xem như là trợ giúp cho người khác rồi, vậy cô còn bài xích cái lòng tốt không đơn thuần này làm gì cho phiền nã .

[FULL] - Cấm Kỵ Chi Luyến - IncestWhere stories live. Discover now