Chương 68

421 7 0


Cô suy nghĩ một chút ,người bị bệnh nên ăn cái gì để bổ thân thể, cháo gà, canh xương, mực canh, đúng rồi, hắn không phải bị mất máu quá nhiều sao, hỏi chú Lê ở phòng bếp một chút là tốt rồi.

Sau khi được chú Lê chỉ dạy, cô quyết định tối nay chịu đựng không ngủ để hầm canh thịt dê táo đỏ nấu chân heo ích khí bổ huyết, cho Tần Nhật Sơ bồi bổ thân thể thật tốt, vốn là chú Lê còn nói canh bổ huyết có bốn loại nguyên liệu chính, nhưng mà cô nhìn thấy trong sách dạy nấu ăn, bên trong không phải đương quy, xuyên khung, bạch thược cùng thục địa 4 vị thuốc bắc, chính là táo đen, khoai lang, nấm hương, nấm mèo, đậu hũ, mầm đậu, Hoàng Hoa Thái. . . . . . Cơ hồ tất cả đều là thức ăn phụ liệu, hơn nữa chú Lê cũng nói bốn vật liệu nấu canh bình thường dùng cho phái nữ kinh nguyệt không đều cùng xuất huyết sau khi sinh, mặc dù đều là bổ huyết, nhưng vừa nghĩ muốn nấu thức ăn vừa no bụng lại có thể bổ huyết cần phải mặn chay kết hợp.

"Miên Miên, đã trễ thế này, cháu nên đi ngủ đi, những thứ canh này cứ như cho vào nồi vặn nhỏ lữa là tốt rồi, chú bảo đảm ngày mai khi tiểu tử kia tỉnh lại nhất định sẽ ăn được canh bổ huyết nóng hổi mùi thơm đến nứt mũi nha." Lê Thúc nhìn thấy cô ngáp không ngừng , có ý tốt khuyên nhủ.

Cô nhìn kia đến nồi canh mơ hồ có mùi thơm truyền tới, vẫn có chút chần chờ, "Nếu anh ấy tối nay tỉnh lại thì làm sao bây giờ?"

Lê Thúc vỗ vỗ đầu của cô, cười nói: "Cháu còn chưa tin bản lãnh của bác sĩ Lưu sao? Hắn nói bệnh nhân ngày mai tỉnh, liền tuyệt đối tối nay sẽ không tỉnh!" Nhìn thấy nét mặt cô vẫn còn bán tín bán nghi , lại nói thêm một chút cho cô yên tâm, "Nếu như Miên Miên thật sự lo lắng, vậy đi coi chừng hắn ngủ một hồi đi!"

Như vậy cũng có thể xem là một biện pháp tốt, cẩn thận dặn dò Lê Thúc một tiếng , cô xoa mắt buồn ngủ, bước ra cửa phòng bếp.

Đi ra ngoài cửa, chạm mặt một làn gió lạnh thổi tới một hồi, thân thể cô co rụt lại,cảm giác buồn ngủ biến mất dần, không khỏi ôm sát thân thể, sãi bước hướng phòng của Tần Nhật Sơ. Lạnh quá a, thật không biết Tần Nhật Sơ làm thế có thể bất chấp gió lạnh mạo hiểm xuyên qua bão tuyết để leo lên núi này nữa. Nghe Dương Chi Hồng nói, sơn trang hoa hồng ở trên dãy núi bí ẩn lại tĩnh mịch, người bình thường không quen đường rất có thể bị lạc trong núi ba bốn ngày, nhìn bộ dáng mệt mỏi đầy vết thương của Tần Nhật Sơ, đại khái chắc là bị lạc đường trong núi rồi, cho nên dáng vẻ của anh ta mới chật vật đến như vậy. Vừa nghĩ tới người đã từng như thiên thần trong phòng kia đột nhiên biến thành bộ dáng như bị đọa lạc xuống phàm trần như vậy,lòng liền cầm không được mà đau. Tại sao mỗi lần cô cần an ủi nhất, người đàn ông này luôn xuất hiện, còn cái người mà cô luôn nhớ tới kia thì đang ở nơi đâu rồi, chẳng lẽ đang cùng kiều thê vui mừng tận hưởng cuộc sống ngọt ngào, đã sớm quên trên cái thế giới này còn có một người tên Nguyễn Miên Miên còn tồn tại. Chỉ là, Nguyễn Miên Miên, cô lại đang hy vọng xa vời cái gì, người ta không phải sớm đã đính hôn, hiện tại sợ rằng cũng đã kết hôn luôn rồi đó chứ. Trong một năm này, cô cố ý không xem TV không lên mạng chính là sợ thấy cái người làm cô thương tâm bặt vô tin tức kia. Nhưng là sự thật chính là sự thật, coi như cô cố ý trốn tránh thì nó vẫn tồn tại. Mà bây giờ, cô lại đang hy vọng xa vời cái gì nữa , chẳng lẽ còn hi vọng người nọ từ trên trời giáng xuống nơi này. Aiz, cô thở dài, không phải cô muốn là được, hiện giờ người cô nên quan tâm nhiều hơn là Tần Nhật Sơ người đàn ông không màng đến sinh mạng từ ngàn dặm xa xôi lên núi tìm cô thì đúng hơn. Đó mới là cái cô nên là..

"Không phải là tôi không ngăn cản ...." Di, là tiếng của Dương Chi Hồng. Lúc đi ngang qua một gian phòng, đột nhiên nghe được Dương Chi Hồng cùng một người lớn tiếng tranh luận, trong đêm tối yên tĩnh có vẻ hết sức bén nhọn cùng chói tai. Chẳng qua ưu điểm lớn nhất của cô là không có lòng hiếu kỳ, đi ngang qua, đi ngang qua đó thôi. . . . . .

"Tôi làm sao biết Tần Nhật Sơ không muốn sống nữa..."

Tần Nhật Sơ? Cậu nhỏ? Lần này cô có chút tò mò, Dương Chi Hồng rốt cuộc đang nói chuyện với ai? Làm sao lại nhắc đến Tần Nhật Sơ ? Trong lòng cô nghi ngờ, không khỏi dừng bước.

"Tôi nói Diệp đại tổng tài, đối với Miên Miên, Tần Nhật Sơ người ta dùng trái tim hết sức chân thành cũng không kém anh, nếu tôi nói không chừng liền... Uy uy... Tôi nói chơi mà thôi...Phát hỏa lớn như vậy làm gì..."

Diệp đại tổng tài, chẳng lẽ là anh hai... Anh hai có liên hệ cùng Dương Chi Hồng khi nào vậy. Nghe giọng nói, giống như rất thân quen. Cô vễnh tai, lại nghe Dương Chi Hồng cười duyên một hồi, còn nói: "Được được...Tôi sẽ nhớ hiệp nghị giữa chúng ta... Tôi sẽ ngăn cản Tần Nhật Sơ cùng Miên Miên nảy sinh tình cảm...Dạ...."

Hiệp nghị? Anh hai có làm hiệp nghị gì với cô ta? Là cái hiệp nghị gì? Đầu óc linh quang chợt hiện ra, chẳng lẽ cô thật ra vẫn luôn bị anh hai nắm trong lòng bàn tay, Dương Chi Hồng cứu cô chẳng qua là do anh hai tính toán . . . . . . Trong lúc nhất thời, cô như rơi vào Băng Thiên Tuyết Địa, tâm sôi trào một cái rồi chợt lạnh xuống, trong nháy mắt đó, cô như đã rõ ràng rất nhiều chuyện. Tại sao Dương Chi Hồng đối với cô một đứa con gái không có quyền hành gì ở Nguyễn rhij tốt như vậy, tại sao rõ ràng cô chỉ là một người làm vườn nho nhỏ, trong vườn những người khác đối với cô lại hết sức cung kính, tại sao anh hai không có tới tìm cô, hóa ra tất cả là như vậy, đều trong lòng bàn tay của anh cả, chỉ có cô vẫn luôn ngây ngốc cho là mình đã thoát khỏi anh hai, cho là mình thật sự là tự lực cánh sinh, thì ra là...Thì ra là. . . . . .

Chẳng qua là không tưởng tượng được, tất cả chỉ do cô tự cho là đúng mà thôi. . . . . . Bầu trời đen nhánh ở bên trong, bất tri bất giác đã nổi lên những bông tuyết trắng xóa bay bay nhẹ tựa lông ngỗng, từng bông tuyết theo cơn gió thổi đến dưới chân cô, cô đưa tay nhận được một bông tuyết trắng trong suốt, thật rất lạnh, nhưng vẫn còn kém xa sự lạnh lẽo bên trong sâu tận xương tủy của cô. Quả nhiên, không có người nào có thể vô duyên vô cớ đối tốt với một người nào đó! Quả nhiên, tự lực cánh sinh làm sao có thể dễ dàng như vậy được ! Quả nhiên,cô vẫn sống trong tình cảnh luôn mang đến phiền toái cho người khác!

[FULL] - Cấm Kỵ Chi Luyến - IncestWhere stories live. Discover now