Chương 61 :Đính hôn (2)

436 5 1


Trong đời mình, cô đã từng có rất nhiều lần hối hận.

Hối hận, không sớm hiểu chuyện của dì nhỏ thương tâm cùng bất đắc dĩ như thế nào, hối hận không có nhận thấy được cha đối với mẹ không chút tình cảm, hối hận không nhận thấy được mình đối với anh hai tình ý sâu đậm mà lại cố chấp tổn thương hắn. Hiện tại vào giờ phút này, cô cũng hối hận, tại sao muốn năn nỉ Tần Nhật Sơ dẫn cô tới nơi này, nếu nói nhà giàu có bữa tiệc đính hôn, sau đó thấy mọi người ai ai đều chói lọi.

Nam, khí vũ hiên ngang, phong thần tuấn lãng.

Nữ, xinh đẹp xinh đẹp, dung mạo như thiên tiên.

Hai người tay nắm tay đứng ở trước mặt tân khách cười nói kiều diễm, vui sướng. Cô quay đầu, không đành lòng chứng kiến một màn kích thích thần kinh, rõ ràng là những khuôn mặt quen thuộc, dạng lễ phép rồi lại xa lạ nụ cười, rõ ràng trước đây không lâu, ngày hôm trước, người kia còn ôm cô, nhẹ nhàng cười nói, nhưng mà bây giờ lại ôm một mỹ nhân tuyệt sắc khác, lưng ong lưu luyến quên về.

Tần Nhật Sơ nắm tay của cô nắm thật chặt: "Miên Miên, em không sao chứ?"

Cô ngăn khóe miệng, vô lực mở ra một chút, "Không sao." Làm sao có thể không có sao, trong lòng cô cười khổ, lúc này cô chỉ muốn tìm một chỗ yên tĩnh tự mình một người sống ở đó, không cần lo, cũng không cần để ý.

Đột nhiên trong đầu phát lên trước đây không lâu cô xem một bộ phim bộ trong nam chính kéo Nhất Đại hoành phi, "Giết Hết Thiên Hạ Phụ Tâm Nhân" áo trắng bồng bềnh bay đến, rất là khí chất. Cô không cần hắn cầm kiếm chỉ vào anh hai, nhưng cũng sẽ không phản đối, người đã có tân nương. Chỉ là, ảo tưởng cuối cùng cũng chỉ ảo tưởng, khán phòng tân khách tụ tập, bộ dáng y hương sung sướng, không có chút sát khí nào, không có bi thương. . .

Quay đầu lại cô nhìn Tần Nhật Sơ cười cười, "Cậu út, con đột nhiên mệt quá, cậu đưa con về nhà có được không?"

Tần Nhật Sơ quay đầu nhìn thật sâu cô một cái, không nói gì, dùng lực nắm lấy đôi tay lạnh như băng, định cất bước sẽ rời đi. Vừa lúc đó, sau lưng lại truyền đến một giọng nói kiều mỵ dễ nghe nhưng mà đối với cô không thể nghi ngờ cũng là vo cùng quỷ mị như thôi hồn thanh âm, "Miên Miên, sao em lại ở đây?"

Cô không quay đầu lại, thanh âm kia đối với cô mà nói, nửa chút quen thuộc thôi, đã từng đã từng, giọng nói mềm mại đã từng làm cho cô cả đêm không thể yên giấc, đúng rồi, chính là cái đó nếu nói chị dâu mỹ nhân - Kiều Hỉ .

Toàn thân cô cứng ngắc, hai chân thế nào cũng không nhúc nhích được, chỉ có thể ngơ ngác ngẩn người tại đó. Tần Nhật Sơ đã sớm phản ứng kịp, quay đầu lại, dịu dàng cười cười, "Chúc mừng ngươi, Kiều Hỉ tiểu thư cùng Hiên Viên thiếu gia hỉ kết lương duyên"

Kiều Hỉ kiều mỵ cười một tiếng, "Cám ơn, Tần tổng, mời vào bên trong."

Tần Nhật Sơ lôi kéo tay của cô, một xoay người ôm cô ôm sát trong ngực, "Đi thôi, Miên Miên!"

Lúc này, anh hai cũng đi tới, nhìn thấy cô, mày rậm thật nhíu thật chặt, "Sao em lại tới đây?"

Thanh âm của hắn lạnh lùng lại tuyệt tình, giống như hàn phong tháng mười hai lạnh như băng, thấu đến xương. Cô nắm chặt tay Tần Nhật Sơ, hít mũi một cái, cố nén dòng nước sắp tràn ra hốc mắt nước mắt. Không khóc, Nguyễn Miên Miên, không khóc, cô đừng khóc!

[FULL] - Cấm Kỵ Chi Luyến - IncestWhere stories live. Discover now