Vương Hoài Phong và Quý Văn Cảnh [12]

1.7K 63 3

12.

Ngực đau xót khó giải thích được, đầu vú đáng thương bị hàm răng khẽ cắn, cách vải vóc thô ráp làm cho cậu thoải mái lạ thường, cậu bấu thật chặt vai Vương Hoài Phong, có chút khó nhịn ưỡn ưỡn một bên khác, cảm nhận được động tác của cậu, Vương Hoài Phong giương mắt nhìn đầu vú bị mình quấy rối nhô lên sung huyết, cười xấu xa dời đi phương hướng, một lần nữa hôn lên môi lưỡi cậu.

Quý Văn Cảnh đợi thật lâu, không thấy Vương Hoài Phong có động tác khác, cậu không nhẫn nại được muốn tự xoa xoa hạ thể cứng đến đau đớn của mình, còn chưa hành động, cổ tay đã bị Vương Hoài Phong đè xuống giường, hắn nhướn mày: "Làm gì?"

"Em... em khó chịu..."

"Muốn à?"

"Ừm..."

Ngón tay vẫn luôn dạo chơi ở hậu huyệt, rốt cuộc có hành động mới, thoáng thăm dò vào bên trong một ít, Vương tổng dán vào lỗ tai cậu thổi một hơi: "Kêu êm tai xíu."

Lỗ tai mẫn cảm nối liền với da đầu một trận tê dại, ngón tay thô cứng ở trong vách gãi cào qua lại, lại đều không đụng vào vị trí mong đợi đã lâu.

Quý Văn Cảnh kéo dài mềm mại nói: "Vương, Vương Hoài Phong..."

"Hả?"

"Hoài Phong... anh trai, anh..."

"Ồ?" Ngón tay đè lại một điểm, nhưng lại lập tức rời đi, Quý Văn Cảnh khó chịu suy nghĩ hồi lâu, không biết làm sao mới coi như êm tai, Vương Hoài Phong liếm láp vành tai cậu nhắc nhở: "Chúng ta đã kết hôn rồi."

Quý Văn Cảnh như là hiểu được gì đó, không chút nào do dự mở miệng: "Ông... ông xã, em khó chịu... a a..." hậu huyệt mềm ngứa lại xen vào một ngón tay, cấp tốc đâm chọt chỗ mẫn cảm của cậu, dương vật gắng gượng cũng bởi vì câu nói này mà nhận được động viên, theo sức lực trên tay, trút ra.

Quý Văn Cảnh vùi ở trong ngực hắn động thủ giúp hắn mở khuy quần ra, Vương tổng hôn đỉnh đầu cậu: "Cảm còn chưa khỏe, phải nghỉ ngơi trước."

Quý Văn Cảnh có chút khó xử: "Nhưng mà anh còn cứng..."

"Không cần phải để ý đến anh..." Người vốn đang nằm trong ngực, đột nhiên ngồi dậy, Quý Văn Cảnh đỏ ửng lỗ tai biểu tình nghiêm túc: "Không được, nếu như không xả ra ngoài, sẽ rất khó chịu, em không muốn anh không thoải mái."

Còn chưa kịp ngăn lại, Quý Văn Cảnh đã dời tay đến dưới người hắn, vật cứng khổng lồ cách vải vóc vẫn mang theo nhiệt độ đáng sợ, cậu khóa ngồi ở trên đùi Vương Hoài Phong, cúi đầu cắn vào mép quần lót, Vương Hoài Phong cả kinh: "Em không cần..." Quý Văn Cảnh ngẩng đầu lên, liếc mắt nhìn hắn: "Em cũng muốn cho anh thoải mái."

Vương Hoài Phong thấy ánh mắt cậu kiên định, bất đắc dĩ nói: "Không được thì cũng đừng cố chống đỡ."

Đầu lưỡi mềm mại tinh tế liếm láp vật cứng tráng kiện, trúc trắc nhưng cũng rất có kỹ xảo. Ngón tay dài nhỏ nắm lấy phần túi nặng trình trịch, khi thì mút lấy chất lỏng chảy ra. Miệng lưỡi triền miên với vật cứng, tiếng nước dính dấp mà tình dục tràn ngập căn phòng, mãi đến tận khi lưỡi cậu tê mỏi, rốt cuộc mới nghe được một tiếng kêu rên gợi cảm, khóe môi Quý Văn Cảnh dính tinh dịch, ngồi thẳng người lên, tóc tai người trước mắt hơi loạn, đường cong dưới cằm hoàn mỹ nâng lên, hắn híp hai mắt, trong miệng mới vừa kết thúc tiếng thở dốc thoả mãn, Quý Văn Cảnh ngẩn ngơ chốc lát, đột nhiên nhào vào trong lòng Vương Hoài Phong: "Vương Hoài Phong, nét mặt anh bây giờ... thật gợi cảm."

Vương Hoài Phong và Quý Văn CảnhNơi những câu chuyện sống. Hãy khám phá bây giờ