Chương 58: Giả vờ

591 5 0


Không biết có phải vì tối qua anh hai lén tới phòng cô giở trò hay không, mặc dù sau cùng anh hai nhẫn tâm bỏ đi, nhưng cả ngày cô hữu ý hay vô ý đều trốn tránh tầm mắt quan tâm của người kia.

Dù sao nói từ góc độ này mà nói, cô buông tay, nhưng lại có thể mang đến hạnh phúc cho anh hai. Trước đây, cô đã cùng anh hai dính dáng không rõ, đã vượt khỏi luân lý anh trai em gái, hiện tại bụi bậm cũng đã rơi xuống đất, mặc kệ là yêu hay chưa yêu, cũng không còn quan trọng nữa, quan trọng là cô sẽ làm mọi thứ, để anh hai có thể hạnh phúc. Thái độ anh hai tối qua đã hoàn toàn chứng minh, dù tranh thủ hay không tranh thủ, cũng không còn ý nghĩa gì nữa.

Ăn cơm xong, cô liền trở về phòng. Khí trời rét lạnh, ai cũng lười ra cửa đón không khí lạnh lẽo của lễ rửa tội, vả lại đã sắp thi cuối kỳ, bất luận thế nào, coi như là giết thời gian cũng được, cô cũng là muốn so với bình thường vội vã hơn một chút.

"Cốc cốc...." Ngoài cửa vang lên giọng điệu mảnh mai vui mừng của chị dâu, "Miên Miên, là chị, chị và anh hai muốn ra ngoài, em có muốn đi cùng anh chị không?"

Đôi lúc cô thật sự oán hận thanh âm mềm mại dễ nghe này, cứ mỗi lần vết thương trong lòng cô dường như bắt đầu khép miệng, thì chị ta liền một đao lại khiến nó rỉ máu.

Cô nén cảm giác đau thương, miễn cưỡng mở cửa, nói với người bên ngoài: "Không, sắp thi học kì rồi, em muốn ôn tập tốt để thi!"

Kiếm cớ thôi, rõ ràng là kiếm cớ, nhìn cuốn 'Tiểu thuyết Đường Đại truyền kỳ' trong tay, cô âm thầm khinh bỉ bản thân mình, rõ ràng vốn không có tâm trí để học, rõ ràng cô chẳng qua là không muốn nhìn thấy dáng vẻ thân mật của bọn họ, tránh cho mình thương tâm mà thôi, vậy mà lại làm ra vẻ mặt ngoan ngoãn vụng về.

Người đứng ngoài cửa im lặng chốc lát, rồi lại nói: "Miên Miên, thích ăn gì không, chị mua về cho em!"

Sao lại có người chị dâu đối tốt với mình như vậy, thật khiến cô đã chán ghét càng thêm chán ghét. Cô đã từng nghĩ giá như người anh hai lấy là loại chị dâu độc ác, vậy cô có thể danh chính ngôn thuận mà ghét cô ta, có thể mắt lạnh nhìn cô ta, thậm chí tìm mọi cách làm cho anh hai phải đuổi cô ta đi. Nhưng sự thật là cô ta chẳng làm hại gì cô, vì vậy có lúc trong lòng rõ ràng cắn răng nghiến lợi thầm oán, nhưng từ trong tận đáy lòng thật sự không thể ghét cô ta.

Bởi vì cô ta có thể mang lại hạnh phúc cho anh hai, bởi vì cô ta là người tốt.

Khẽ thở dài, cô cự tuyệt: "Không cần, hai người... Hai người không cần quan tâm đến em đâu!"

Ở ngoài này Kiều Hỉ dường như thở dài một tiếng, sau đó một hồi, trong ngoài đều không có tiếng động nữa.

Không lâu sau, tiếng xe khởi động từ nhà để xe truyền đến. Cô núp ở cửa sổ phía dưới, nhìn hai người nọ cười nói thân mật rời đi, trong lòng đau đớn, khẽ vuốt đi đau đớn trong lòng, cô cười khổ, đến khi nào cô mới có thể thoát khỏi tình cảnh đau khổ này đây.

Trên xe, Kiều Hỉ nhìn Diệp Hiên Viên, hơi thở thơm như hoa lan, "Sao thế, sáng sớm, chưa thỏa mãn dục vọng sao?"

Diệp Hiên Viên không nhịn được nghiêng đầu, cho Kiều Hỉ một cái liếc ghê người.

[FULL] - Cấm Kỵ Chi Luyến - IncestWhere stories live. Discover now