Chương 54: Mây mưa

1.2K 8 0


Hôm đó, khi cô về nhà sắc trời đã rất tối rồi. Trong tư tâm, cô cũng không muốn về nhà sớm như vậy, trong nhà không có anh hai, ngay cả má Lâm cũng có thể không ở đây, trở về sớm như vậy còn không phải là vô ích cùng tịch mịch sao, không khí trong phòng thê thảm đến lạnh lẽo.

Vẫy tay từ biệt Tần Nhật Sơ,từ từ đi tới tòa nhà lớn.

Vô ý thức đảo mắt liếc nhìn nhà để xe, một giây kế tiếp cô đột nhiên mở to hai mắt, tất nhiên, đó không phải là xe anh hai sao a, chẳng lẽ anh hai trở lại?

Cô bước nhanh chạy lên lầu, đang muốn đẩy ra cửa phòng khép hờ của anh hai, cô nghe thấy một loại thanh âm quen thuộc nhưng lại cũng xa lạ.

Nhớ tới năm ấy, cô cũng lặng lẽ núp ở ngoài cửa phòng của cha như vậy, nghe dì nhỏ kiều mỵ cầu xin tha thứ cùng thanh âm mơ hồ thở dốc của cha.

Cái tình cảnh này cùng hiện tại giống như, cô không phải ngu ngốc, cô hiểu biết rõ tiếng rên rĩ mềm mại cùng tiếng thở trầm thấp ý vị của đàn ông là chuyện gì, rất lâu, bên trong nhà trên giường lớn trước mặt, cô cũng đã từng vô lực rên rỉ qua, nước mắt bay ngang qua. . . . . .

Cô chống đỡ tay nắm cửa phòng chán nản mất hơi sức, tai nghe thấy chính là một giọng nữ xa lạ đang không ngừng giãy giụa, rên rỉ, thở gấp. . . . . .

"Hiên Viên. . . Cho em. . .Hiên Viên. . .Không cần hành hạ em. . .Ừ ừ aa . . aaa. . ."

Cô liền như vậy, đứng ở ngoài cửa phòng khép hờ của anh hai, không cách nào nhúc nhích, trong lòng có một thanh âm không ngừng kêu lên ồn ào chạy trốn, chứ xem bọn họ. . . Nhưng là thân thể lại cứng ngắt, động cũng không thể động, chứ nói chi là chạy khỏi cái phòng xuân tình này.

Đó là một loại tuyệt cảnh a, mượn ánh trăng thê lãnh, cô nhìn thấy hai người kia quấn quanh ở chung một chỗ, hưng phấn quên mình lục lọi thăm dò thân thể của đối phương, đôi tay ma lực của anh hai ở trên người trắng nõn của cô gái vuốt ve, giống như một con rắn tham lam, giữa tình dục không thể rời khỏi, mà cái hông tinh tráng cũng nằm ở trên người cô gái phập phồng phập phồng, động tác không nhưng nhanh mà còn dã man.

Cảm giác thấy mình hôm nay căn bản cũng không nên trở về, không trở lại cũng không cần thấy một màn như vậy, thật làm cho lòng người tan vỡ. Cô nên thật cao hứng cùng Tần Nhật Sơ đi dạo chợ đêm chơi suốt đêm, cần gì trở lại đây, cần gì chứ. . . . . .

Không biết qua bao lâu, cô vẫn đứng ở ngoài cửa, nhìn động tác của hai người bắt đầu do kích ngang trở nên bình tĩnh lại, cảm giác trong khoảng thời gian này đối với cô mà nói cũng như qua một thế kỷ dài, thanh âm thở gấp cùng thô rống giống như dây leo có gai trong lòng cô quấn quanh từng vòng, hoa gai sắc bén kia làm cho tâm cô tựa như rỉ máu, hung hăng đau.

Chợt, trên mặt cô lạnh như băng, cô lấy tay xoa một cái, là nước mắt. Thì ra cô bất tri bất giác đã lệ rơi đầy mặt, nhưng rốt cuộc cô tại sao muốn khóc, tại sao muốn xông vào đi ôm anh hai cùng bỏ chạy, tại sao cô có một loại cảm giác bị phản bội, tại sao cô lại khó chịu như vậy, đau lòng giống như tâm muốn nứt ra.

[FULL] - Cấm Kỵ Chi Luyến - IncestWhere stories live. Discover now