Chương 53: Ấm áp

557 7 0


Cô không thể phủ nhận, lời nói ngày đó của Nữu Nữu đã cho cô một kích trí mạng, ngăn trở cô hướng đến anh hai.

Anh hai vẫn không có về nhà, vú Lâm cũng vẫn như cũ vừa than thở vừa vì cô nấu một bàn lớn thức ăn ngon, cô thì sao, vì kì thi cuối kỳ ở trường mà cố gắng phấn đấu, mặc dù cái việc học này không phải chỉ cần cố gắng là có thể lấy được hồi báo lớn lao .

Ngày cứ như vậy chầm chậm đi qua, giống như gió cứ êm sóng cứ lặng.

Sau khi tan học, cô như cũ mang cặp hướng đến trạm xe bus mà đi.

"Miên Miên..." phía sau có người gọi cô.

Cô quay đầu lại, nhìn về phía người đang đi tới, thì ra là Tần Nhật Sơ.

"Cậu nhỏ."

Tần Nhật Sơ vẫn như cũ cười thật dịu dàng đi tới, "Miên Miên, phải về nhà sao?"

Cô gật đầu một cái, trong lòng lại một hồi cô đơn, bây giờ cái nhà kia coi như là nhà sao? Không có anh hai, giống như tất cả ôn nhu tình cảm đều không có ở đó.

"Đúng rồi, cậu nhỏ có việc gì thế?"

Tần Nhật Sơ mở miệng, "Hôm nay, anh không biết có được vinh hạnh, xin mời tiểu thư xinh đẹp cùng đi ăn tối hay không ?"

Cô có chút khó nói, tuy bây giờ cô cũng không phải là rất ưa thích trở lại cái nhà tịch mịch vắng lạnh đó, nhưng má Lâm đang ở nhà làm một bàn món ăn chờ cô về.

Lắc đầu một cái, cô cự tuyệt nói: "Thật xin lỗi , vú Lâm đang ở nhà chờ em !"

Tần Nhật Sơ ngăn cô lại, "Hôm nay vú Lâm đi thăm cháu dì ấy rồi, sẽ không trở về ."

Nói đến như vậy rồi, cô lại có thể có lý do nào để cự tuyệt nữa, gật đầu một cái, cô ngồi lên xe Tần Nhật Sơ .

Trên căn bản, cô không phải rất thích nói chuyện, nhất là cùng người không có tiếng nói chung với mình, cộng thêm gần đây bởi vì chuyện của anh hai trong lòng cô vẫn như có một cái gai, tâm tình xuống thật là thấp, cho nên sau khi lên xe, cô liền tựa vào trên ghế ngồi, nhìn cảnh vật bên ngoài nào đám người, tòa nhà, còn có chiếc xe thật nhanh vút qua cô ở lại phía sau.

Chợt, Tần Nhật Sơ mở miệng hỏi: "Muốn đi đâu ăn?"

Cô không quay đầu lại, nhàn nhạt nói: "Tùy anh, em không có ý kiến!"

Lại một hồi trầm mặc.

Tần Nhật Sơ còn nói: "Miên Miên, gần đây tâm tình em giống như không tốt. . ."

"Ách. . . Có một chút, chỉ là không có sự tình gì lớn." Chuyện này rõ ràng vậy sao a, cô còn tưởng cô che dấu rất tốt đấy.

Tần Nhật Sơ cười cười, "Miên Miên, em luôn đem tâm sự đặt ở trên mặt mình, hỉ nộ ái ố đều rất dễ dàng nhìn ra được."

Cô phản xạ có điều kiện sờ sờ mặt của cô, nghi ngờ nói: "Có sao?"

Tần Nhật Sơ cười vang ra ngoài, "Em xem khuôn mặt nhỏ nhắn cũng nhăn thành bánh bao của em kìa, còn nói không có chuyện gì! Đúng rồi, anh dẫn em đi chỗ tốt nha!" Nói xong, nhấn ga một cái, nhanh chóng chạy về trước.

[FULL] - Cấm Kỵ Chi Luyến - IncestWhere stories live. Discover now