Chương 46: Cấm kỵ 2

929 8 0


Vội vã chạy về nhà, cô còn không kịp ném cặp sách xuống, đã vội hỏi vú Lâm đang quét dọn: "Anh hai có nhà không?"

Má Lâm chỉ chỉ thư phòng trên lầu, "Thiếu gia vừa trở về, đang ở lầu hai!"

Cô lướt qua vú Lâm, hướng thư phòng chạy đi.

"Anh hai!" Cô dùng sức đẩy cửa ra, "Em có chuyện muốn hỏi anh!"

Anh hai từ giữa đống văn kiện trên bàn ngẩng đầu lên, "Chuyện gì, mà làm em nhìn gấp thành như vậy?"

Cô chạy đến trước mặt anh hai, tựa vào bàn đọc sách, "Anh hai, em muốn hỏi anh hai, anh có biết quan hệ chúng ta như vậy là không đúng, là cấm kỵ phải không, là..."

Cô khẽ cắn răng, nặn ra hai chữ, "loạn luân!"

Anh hai ngừng bút, không có trả lời vấn đề của cô, chẳng qua là ngẩng đầu lên, nhàn nhạt mở miệng: "Người nào nói cho em nghe hả?"

Giọng nói lãnh đạm giống như đang đàm luận khí trời một cách bình thường tự nhiên.

Thân thể cô mềm xuống , té ở trên ghế, lòng rét run, trong miệng thì tự lẩm bẩm: "Nói như vậy đây là sự thật, thật sự là cấm kỵ, là loạn luân sao?"

Anh hai đứng dậy, đi tới bên cạnh cô, nâng mặt cô lên , "Làm sao vậy hả? Có người nào kể cho em nghe những chuyện này hay sao?"

Nước mắt cô từng giot thi nhau rơi xuống, nắm lấy áo sơmi anh hai, "Anh hai, anh biết đây là chuyện không đúng có phải không? Anh biết có đúng hay không, anh còn không nói cho em biết, anh còn muốn gạt em. . . . . ."

Anh hai ôm cô kéo đến trước ngực, nhẹ nhàng nói: "Chuyện này thì có gì không đúng? Anh thích em, em cũng yêu thích anh như vậy là đủ rồi!"

Hai mắt cô đẫm lệ, "Nhưng là chúng ta là anh em, là cấm kỵ, YES không hợp lí đó a!"

"Hừ? Không hợp lí? Người nào quy định?" Anh hai cười lạnh, "Chẳng lẽ em không biết Tiểu Di Tử gả cho tỷ phu về lý đã là không giữ quy tắc rồi! Nguyễn Diệp Thành cũng có thể làm trái với luân lý cưới Tần Xu Bối, anh vì cớ gì không thể yêu em!"

Cô lắc đầu, liên tiếp lui về phía sau, "Không giống như vậy, đó là không giống như vậy, cha và dì nhỏ không có quan hệ máu mủ, mà em thật sự là em ruột của anh, anh hai, anh có biết hay không, trên người chúng ta chảy cùng một dòng máu! Chẳng lẽ anh tuyệt không cảm thấy ghê tởm sao?"

Giống như có cái gì kích thích đến anh hai, anh hai mạnh mẽ dùng lực nắm lấy bả vai của cô, con mắt đen âm u như từ cõi chết nhìn chằm chằm cô, "Anh cho em một cơ hội cuối cùng, thu hồi hai chữ ghê tởm kia lại cho anh !"

Cô lắc đầu một cái, "Ghê tởm, thật buồn nôn, thật buồn nôn. . . . . ."

"Ghê tởm?" Anh hai giận quá phá ra cười, "Em và anh lúc lên giường không có nói ghê tởm, em ở dưới người của anh lúc vô lực dâm đãng rên rỉ không có nói ghê tởm, em ở dưới người của anh lúc không ngừng lên cao trào không có nói ghê tởm!"

"Em không có, em không có. . ." Cô tuyệt vọng lắc đầu một cái, không phải như thế, anh hai tại sao có thể nói như vậy với cô, "Anh hai, em chán ghét anh, anh là tên khốn kiếp, em ghét anh hai, em ghét anh . . ."

[FULL] - Cấm Kỵ Chi Luyến - IncestWhere stories live. Discover now