Chương 43: Hạnh phúc (2)

818 5 1


Trang viên Hoa hồng là một tập đoàn giải trí đồng thời cũng là một nơi có thể ngắm cảnh. Bên trong có hồ bơi, Ôn Tuyền, nơi cưỡi ngựa, hội quán câu cá , KTV, quầy rượu. . . . . . nó đúng là một nơi sang trọng, chỉ là giá vào cửa của nó rất đắt không phải ai cũng vào được .

Nơi này, địa phương cô thích nhất chính là chuồng ngựa. Bởi vì cô vẫn kỳ vọng có thể thấy những con ngựa như trong chuyện đồng thoại cô hay đọc , hơn nữa vừa nghĩ tới có thể cởi ngựa cảm giác được mùi hoa nhẹ nhàng,rồi hương cỏ, theo gió mà xông vào mũi, không cần phải nói là sảng khoái đến cỡ nào .

Hiển nhiên, nguyện vọng đẹp đẻ của cô đã được thực hiện ở trang viên Hoa Hồng.

Chị Hồng , cũng chính là Dương Chi Hồng, ở dưới sự yêu cầu mãnh liệt của cô, cô chỉ phải làm nủng gọi "chị Hồng" cùng "chị tiểu Hồng". Chị ấy liển tự mình chọn một chú ngựa nhỏ ôn thuận cho cô cưỡi.

...

Trong trại ngựa .

"Chị Hồng ? Tự em có thể cưỡi , chị không phải giúp. . . . . ." cô nhìn Dương Chi Hồng sau lưng ôm cái eo không tính là thon gọn của cô mà không ngừng vuốt ve, cô có chút xấu hổ liền khẽ nhích về phía trước .

Mặc dù, cô không phản đối đụng chạm của con gái với nhau, nhưng là cái loại vuốt ve như vậy, trong lòng khó tránh khỏi vẫn có chút vướng mắc .

Cảm xúc tê dại như vậy , làm cho trong lòng cô không khỏi dâng lên một cảm giác như phản bội anh hai vậy .

Dương Chi Hồng được voi đòi tiên nhích lại gần lưng cô, khóe miệng mềm mại đáng yêu hơi hướng tới bên tai cô mà thổi khí nóng, "Không sao, chị là chủ nhân của trang viên, nên có nghĩa vụ bảo đảm an toàn của khách !"

"Nhưng là. . . . . ."

"Không có nhưng nhị gì hết, chúng ta cùng nhau cởi ngựa ngao du giang hồ đi !"

Cô than thở, chị ta cho là đang đóng phim hoàn châu cách cách sao?

Chỉ là, nhìn sân cỏ xanh mơn mởn của trại ngựa cùng hồ nước bình lặng xanh như ngọc bích cách đó không xa, trong lòng liền cảm thấy ấm áp.

Nhớ tới trước kia ở trong sách từng thấy qua, là trang viên của Châu u thế kỉ thứ 19, nơi đó có sân cỏ xanh mơn mởn cùng hoa tươi khắp nơi, còn có cây cầu cầu nhỏ bắt qua. Thường thường vào lúc này, cô đều có thể nhìn xuyên thấu qua Thư Hương sạu kín kia, thấy một người con trai cưỡi ngựa mà đến, mang theo cô chạy về phía kia tòa thành hạnh phúc .

Cưỡi ngựa nhỏ ôn thuần một lát lập tức, cô cảm thấy tâm mình một mảnh an bình, trong không khí lan tràn một cỗ hương thơm tự nhiên .

Cảnh đẹp như thế , làm cho cô không kìm hãm được mà nâng lên khóe miệng, cảm giác vui vẻ không thể diển tả hết bằng lời. Chỉ là, nếu như sau lưng không có một người luôn động tay đông chân , sẽ tốt hơn.

Cởi ước chừng nửa giờ, cô mơ hồ có chút mệt mỏi, cái mông nhỏ bị đau.

"Mệt mỏi sao? Xuống nghỉ ngơi một chút đi!" Dương Chi Hồng tiêu sái nhảy một cái xuống ngựa, hướng cô đưa ra tay trắng noãn.

[FULL] - Cấm Kỵ Chi Luyến - IncestWhere stories live. Discover now