Chương 42: Hạnh phúc (1)

1K 7 0


Miên Miên thầm nghĩ, có lẽ cả đời này cô cũng sẽ không thể quên được những năm tháng khi cô 17 tuổi. Bởi vì đối với cô mà nói, quãng thời gian ngắn ngủi này thực hạnh phúc, hạnh phúc đến mức tưởng chừng như đó chỉ là một giấc mơ.

Ngày đó, mỗi đêm cô đều có thể nằm gọn trong lồng ngực ấp áp của anh dù từ trong sâu thẳm cô vẫn là lo sợ cùng bất an đè nén, lại tự hỏi rằng cuộc sống hạnh phúc như vậy là thực sao? Không phải là cô đang nằm mơ, không phải mọi thứ chỉ nằm trong tưởng tượng của bản thân cô chứ?

Mỗi lần cô thì thầm những điều này, anh đều sẽ nhéo nhéo mũi cô, nhìn cô đầy cưng chiều rồi nói cho cô biết rằng đây là thực, không phải là mộng! Thường thì anh cũng sẽ tự mình chứng minh cho cô thấy, sẽ là nhen nhóm thăm dò rồi thổi bùng ngọn lửa trong cô, từng chút từng chút một giống như tuyên bố với cô rằng đây là thực, rằng đây không phải là giấc mộng xinh đẹp mà cô tự tưởng tượng ra.

Giống như hiện tại vậy. Dục vọng của anh vẫn đang lấp đầy trong thân thể cô, lại còn cố ý tiếp tục tiến lên phía trước rồi sẽ nhìn say đắm đôi mắt vẫn còn đang chớp chớp của cô. Khi đó, trên khuôn mặt bình thường vốn lạnh lùng nghiêm nghị của anh sẽ chính là biểu hiện ra mấy phần nghịch ngợm cùng đáng yêu.

Đúng vậy, nếu không phải bởi người cha bất chợt qua đời sớm, chàng trai trẻ hai mươi tuổi như anh khi đó cũng sẽ chẳng phải tiếp nhận quản lý một công ty lớn như vậy. Và bây giờ, sẽ càng không trở thành một người đàn ông phong nhã hào hoa, thành thục cùng chững chạc vượt trội, không giống với bộ dáng của người đàn ông hai mươi bảy tuổi mà anh nên có.

"Ư ư...." Anh nhấn sâu một cái chạm tới định, khiến cô bật kêu rên liên tiếp. Cô khẽ cắn răng trừng mắt nhìn người đàn ông đang vạn phần đắc ý trước mắt.

Anh khẽ nhún nhún vai, cười tà mị: "Viên cầu nhỏ, ở dưới người anh mà lại dám phân tâm, xem anh như thế nào trừng phạt em."

Nói xong, bất chấp tất cả, anh liên tiếp xâm nhập, động tác mãnh liệt, dục vọng cuồng dã, giống như muốn đem cô bay lên tới chốn bồng lai tiên cảnh, cùng anh chìm nổi trôi dạt phiêu diêu tới tận chân trời... Một lúc lâu sau, anh gầm nhẹ một tiếng, ngã xuống trên người cô, hơi thở hổn hển.

Cô toàn thân đã trở nên vô lực, ngay đến cố gắng để giơ tay lên cũng chẳng còn, chỉ có thể mở to đôi mắt long lanh nhìn lên trần nhà, cảm giác mình vẫn đang chìm nổi bồng bềnh trong những đám mây. Anh đã bình phục lại hô hấp, từ trên người cô, anh lật người, nằm xuống một bên, đôi tay rắn chắc của anh vòng lại ôm chặt cô vào lòng.

"Viên cầu nhỏ, thoải mái không hả?" Anh yêu thương vuốt ve mái tóc đen đã ướt đẫm của cô, xảo trá hỏi.

Khuôn mặt cô chợt phiếm hồng, trừng mặt nhìn hồ ly chín đuôi đang cười gian giảo là anh, tức giận nói: "Không phải là tại anh sao, mệt chết đi được!"

Anh dịu dàng vuốt ve bờ vai trắng mịn của cô, khẽ bật cười, giọng cười của anh bởi vì tình dục mà trở nên khan đục, trầm thấp... nhưng mà như thế thì vô tình nghe ra, trở nên thật hấp dẫn.

[FULL] - Cấm Kỵ Chi Luyến - IncestWhere stories live. Discover now