Chương 41: Sợ hãi

791 8 0


Vạn vật yên tĩnh như chìm trong đêm thanh tỉnh.

Diệp Hiên Viên bình lặng ngồi trên ghế salon, bàn tay bất chợt vuốt ve cô gái đang say sưa nằm ngủ bên cạnh.

Tần Nhật Sơ đã đem toàn bộ những cử chỉ thân mật đó thu vào đáy mắt, chợt nhẹ nhàng cười ra tiếng: "Diệp đại tổng tài, cậu sai rồi! Sao lại đề phòng tôi như phòng lang phòng sói vậy? Dù sao tôi cũng là cậu của Miên Miên, chẳng lẽ cậu sợ ta sẽ ăn thịt cô bé hay sao!"

Diệp Hiên Viên liếc nhìn Tần Nhật Sơ, anh cười nhạt, chỉ nói 1 câu: "Anh so với lang sói còn kinh khủng hơn nhiều!"

"Ha ha, chính thế, chính là như vậy! Hai ta kẻ tám lạng người nửa cân, đều cùng dạng người như nhau cả, so với tôi cậu cũng chẳng tốt đẹp hơn đâu!" Tần Nhật Sơ nhàn nhã tựa vào thành giường, mặt lơ đãng.

Không thèm nói nửa câu, Diệp Hiên Viên bế ngang cô gái đang say ngủ lên, đi ra ngoài.

"Tôi mang cô ấy trở về!"

Tần Nhật Sơ nhún nhún vai, phất phất tay mang đại ý "Tùy cậu". Anh cười nhẹ, thấp giọng lẩm bẩm: "Cô bé chỉ tạm thời là của cậu thôi, Diệp Hiên Viên. Năm đó tôi đã sai lầm khi để cho cha cậu cướp Yên Nhiên đi. Nhưng lần này, tuyệt đối cậu sẽ không thể cướp được Miên Miên đâu!"

Bóp chặt bàn tay, Tần Nhật Sơ ngẩng đầu lên, trên gương mặt vốn tuấn tú ôn tồn nho nhã bỗng hiện lên nét cười đầy quỷ dị.

Diệp Hiên Viên bước đến cửa, anh quay đầu lại nhìn kẻ đang ngồi cười trên giường, nói: "Cô ấy đã là người của tôi rồi, tốt nhất là anh nên rút lui đi!"

"A ha, phải vậy không?" Tần Nhật Sơ cười đến bí hiểm: "Nếu là của cậu thì cuối cùng sẽ vẫn là của cậu, là ai cũng sẽ không cướp đi được. Ngược lại, nếu không phải là của cậu, dù muốn giành cậu cũng sẽ chẳng giành nổi!"

Diệp Hiên Viên không trả lời, anh siết chặt cánh tay đang ôm lấy cô, sải bước đi ra khỏi phòng. Khi ra khỏi cửa nhà họ Tần, anh trực tiếp bế cô lên xe, thầm nghĩ: "Dựa vào hành động của Tần Nhật Sơ ngày hôm nay, hắn là muốn cùng mình tuyên chiến sao? Mặc dù đều là con nuôi, một bên là con nuôi của Tần thị, một bên cũng là danh nghĩa con nuôi của Nguyễn thị, thực lực ngang nhau. Vậy để xem cuối cùng ai mới là người có được bảo bối ngọt ngào này đây!"

Diệp Hiên Viên cúi đầu nhìn cô gái có khuôn mặt nhỏ nhắn đang mềm mại nằm trong lòng anh, anh khẽ nhếch môi, trên mặt hiện lên nét cười nhàn nhạt: "OK, trò chơi chính thức bắt đầu! Chỉ là, Miên Miên, em sẽ tình nguyện theo ai đây?"

Cô bị một hồi lạnh lẽo đánh tới mà thức tỉnh, mở mắt nhìn lên, trước mắt cô không phải là anh sao, là cô đang nằm trên người anh, cô có chút kinh ngạc: "Anh hai, tại sao anh lại ở đây?"

Anh bắt lấy tay cô, lôi kéo, đem cô lật tới trên người, tay anh vẫn không ngừng động tác, chạy loạn trên da thịt trắng ngần của cô, chỉ là không biết từ lúc nào, trên người cô đã chẳng còn chỗ nào kịp che đậy...

Cảm nhận không khí lạnh lẽo xuyên thấu, cô không khỏi run rẩy cả người, nhào tới phía bên trong ngực anh, thì thầm: "Anh, em lạnh..."

[FULL] - Cấm Kỵ Chi Luyến - IncestWhere stories live. Discover now