Chương 37

1.7K 11 0


Không hiểu vì sao, cô cư nhiên nằm mơ thấy một chuyện đã xảy ra từ cách đây rất lâu. Một việc mà cô tưởng chừng như đã hoàn toàn quên lãng...

Trong giấc mơ, dì nhỏ không còn là Quốc Sắc Thiên Hương, cũng chẳng phải đại mỹ nhân ôn tồn nho nhã, mà bỗng nhiên biến thành đại ác ma dữ tợn cứ hướng cô mà nhào tới đòi mạng.

Hay đó thực sự là ác mộng nhưng sau lại là khuôn mặt xinh đẹp của dì nhỏ?Dì nhỏ vươn đôi tay thon dài, hung hăng cấu véo cổ cô, dùng hết sức bóp chặt, còn liều mạng nguyền rủa.

Rồi dần dần, cô bắt đầu thấy khó thở, trước mắt là một mảng tối đen. . .

Bỗng ngay lúc này một thân ảnh mơ mơ hồ hồ đã chạy tới, đánh lui ác ma, cứu vớt cô ra khỏi bóng tối.

Không nhịn được, cô thở hắt ra một hơi, mắt hé mở, muốn nhìn cho rõ là nam nhân nào tựa thần hộ mệnh đã cứu cô ra khỏi cảnh nước sôi lửa bỏng.

Ô, thân thể quen thuộc này, hơi thở quen thuộc này, không phải là Anh hai của cô sao?

"Ôi..." cô mở to mắt, hét lên một tiếng, hiện thực lập tức kéo tuột cô ra khỏi mộng mị.

Anh hai đang ngủ say, nửa người đè lên người cô, khuôn mặt điển trai với mái tóc đen mượt vùi trên vai cô.

Nặng, thật là nặng! Xương cứng như rắn ép tới làm cả người cô thấy đau, hô hấp cũng bất giác trở nên khó khăn.

Cô thử nhúc nhích một chút, phải nghĩ cách tự cứu lấy bản thân trong hoàn cảnh khốn khổ này.

Không ngờ, vừa mới động, thân thể đã bị một loại đau đớn khác đánh ập đến.

Quá rát nhưng cũng thật mềm, còn có cảm giác... lấp đầy!

Cảm giác tại nơi tư mật, bị thứ gì đó lấp đầy, cô bất lực giãy giụa, bỗng chốc thứ đó từ từ trở nên lớn mạnh hung dũng.

Là cái gì? Nóng quá? Nhưng cảm giác thực... lạ! Cô rũ mắt xuống, trầm tư.

Đúng lúc này, Anh hai ực một tiếng, tròng mắt đen khẽ hé mở, thấp giọng lầm bầm, "Dược còn chưa hết tác dụng sao?"

Nói xong, Anh hai ôm lấy vai cô, hạ thân cứng rắn liền bắt đầu từ từ luật động .

Cô thất kinh, rút cuộc thì đây là thứ gì? Là thứ gì cứng rắn mà cứ không ngừng đâm vào trong cơ thể cô?

Mặc dù còn đang mơ hồ, cô đẩy nam nhân còn đang không ngừng vận động kia một cái mà hét lên: "Anh hai, tỉnh. . . "

Anh hai giống như là rất mệt mỏi, bàn tay ôm lấy eo nhỏ của cô vào trong lòng mình, trong miệng còn mơ hồ nói điều gì không rõ: "Anh hai chỉ mới ngủ, Miên Miên tự mình động!"

Cô dở khóc dở cười, cô không phải có ý này á... đây rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì? Anh hai đang làm gì, tại sao một cỗ cảm xúc vừa mơ hồ bất an vừa ngại ngùng bỗng chốc dâng lên?

Anh như nhận ra cô không hề cử động, liền xoay tròn một vòng áp chế cô xuống dưới thân, tự mình từ từ bắt đầu luật động. Mái tóc đen bên cổ cô không ngừng nhiễu loạn, hơi thở ấm áp từ miệng phả ra, ăn mòn từng điểm từng điểm trên vành tai tuyết trắng của cô...

[FULL] - Cấm Kỵ Chi Luyến - IncestWhere stories live. Discover now