Chương 27: Mẹ

816 13 0


Lúc còn nhỏ cô không có nhiều cơ hội đến nhà ông ngoại.

Dù là hữu ý hay vô tình thì cha luôn cố ý ngăn cản cô đến nhà ông ngoại, cho nên những ngày lễ tết thì chỉ có ông ngoại đến nhà cô chơi, còn cô chỉ thỉnh thoảng đến nhà ông, vì vậy cô cực ít có cơ hội đến.

Giao tình của cha với ông ngoại vốn mỏng manh, cô một chút cũng không biết được nội tình bên trong. Ân oán giữa họ cô không hề biết, mà cũng không muốn biết.

Cho dù có loáng thoáng nghe được một chút thì cô cũng cố gắng quên đi không để ý.

Có người nói: có một số việc càng biết rõ ràng lại càng dễ lạc đường.

Sau khi cha xảy ra chuyện, ông ngoại già nua lại bị bệnh nghiêm trọng cô mới có cơ hội đến nhà lớn này nhiều hơn.

Nhà của ông ngoại cùng nhà cô đều có một vườn hoa xinh đẹp, có một mái hiên cao và một phòng khách tráng lệ.

Nhưng nhà cô ở trên núi, phía sau nhà có một khu rừng nhỏ, còn nhà ông ngoại thì không.

Nhưng điều này cũng chẳng ảnh hưởng đến việc cô yêu thích nơi này, yêu thích những đóa hoa tươi thắm nở rộ nơi đây, yêu thích chiếc xích đu đu đưa trong gió, yêu thích nhiệt tình thiện ý của mọi người.

Trước kia lúc ông ngoại còn ở nhà, mỗi tháng cô đều đến đây, tâm sự cùng ông, đẩy ông ra ngoài phơi nắng mặt trời, ngửi hương hoa thơm ngát, nghe tiếng chim hót vang. Sau khi ông ngoại tới trại an dưỡng thì bởi nơi đây cách nhà khá xa, cô cũng ít đến, tự nhiên tình cảm của mọi người trong nhà cũng lạnh nhạt dần.

"Đây là phòng của mẹ em trước khi đi lấy chồng", Tần Nhật Sơ dẫn cô đến căn phòng cuối hành lang trên tầng hai, đẩy cửa ra.

Không biết vì sao mà mỗi lần đến nhà ông ngoại cô đều không có cơ hội đến phòng của mẹ, là do có người cố ý ngăn cản hay trong tiềm thức của cô vốn không có ấn tượng với mẹ, cô không biết, hoàn toàn không biết.

Căn phòng rất sạch sẽ, không có một hạt bụi. Không gian cũng rất ấm áp, không có vẻ trang nghiêm giống như bên ngoài phòng khách, rèm cửa màu xanh nhạt ấm áp cùng bộ bàn ghế màu vàng toát lên vẻ nhã nhặn.

Tần Nhật Sơ đi trước đến kéo rèm cửa ra, ánh hoàng hôn nhẹ nhàng chiếu vào khiến cho căn phòng trở nên mông lung trước mắt cô, giống như trong giấc mộng.

"Chị, căn phòng này nhận dược nhiều nhất ánh chiều tà, rất đẹp, trước kia khi còn nhỏ, chúng ta thích nhất là tựa vào cửa sổ phía trước nói chuyện phiếm, đọc sách, cùng nhau nhìn ánh hoàng hôn buông dần!" Tần Nhật Sơ tựa vào cửa sổ phía trước, vẻ mặt dịu dàng, giống như đang nhớ lại một hồi ức vô cùng đẹp.

Ánh chiều tà phủ lên gương mặt tuấn tú của Tần Nhật Sơ có vẻ đẹp đặc biệt mê hoặc. Dường như mọi thứ xung quanh đều không tồn tại, trước mặt chỉ có anh, thế giới này cũng chỉ có anh.

Cô bị mê hoặc từ từ tiến lên, nhẹ nhàng nói, "Rất đẹp, cảm giác mỹ lệ giống như trong giấc mơ".

Trong khoảnh khắc, cô không biết ngoài vẻ mỹ lệ của ánh tà dương lúc chiều tàn còn có người đàn ông như mộng ảo này, cô ngơ ngác nhìn vẻ đẹp lung linh ấy, không thể nhúc nhích, không thốt nên lời.

[FULL] - Cấm Kỵ Chi Luyến - IncestWhere stories live. Discover now