Chương 20: Cậu nhỏ (2)

1K 15 0


Xung quanh là một khoảng trắng xóa, sương mù dày đặc, nhìn quanh bốn phía không thấy một bóng người, cô có chút mờ mịt, chần chừ đứng nguyên tại chỗ.

Đột nhiên dưới chân có cảm giác lạnh buốt, cô cúi đầu nhìn xuống, thấy từng tầng từng tầng bụi nho nhỏ màu trắng trong suốt ngập tràn. Đó chẳng phải là tuyết sao?

Cô thử nhảy nhảy mấy bước về phía trước, dùng sức giẩm trên lóp bụi trắng dày kia, thật mềm mại êm ái, mỗi khi giẫm xuống đều để lại một dấu chân thật sâu, quả nhiên là tuyết ngưng đọng.

Rốt cuộc đây là đâu? Cô thử gọi anh hai mấy tiếng, nhưng không có hồi âm, thỉnh thoảng chỉ có tiếng gió nhẹ nhàng khe khẽ thổi tới.

Cô tịch như vậy, mênh mông như vậy khiến cô có chút sợ hãi, theo bản năng chạy về phía trước, muốn nhanh chóng thoát khỏi cảm giác khốn khổ này.

"Miên Miên...... Miên Miên..." Xa xa, dường như có ai gọi tên cô trong tiếng gió xào xạc.

Cô dừng bước lại, nhìn xung quanh: "Ai đấy? Ở đây có ai không?"

Thanh âm kia vẫn không ngừng dừng lại, "Miên Miên..... Miên Miên...... Không được...... Không được...tới đây.".

Cô theo hướng thanh âm truyền tới chạy lại.

Trên mặt tuyết trắng noãn, một cô gái đang nằm sấp trên mặt đất, vung tay về phía cô, cất tiếng nói thê lương, "Miên Miên, không được tới, không được nhìn!"

A, đúng là dì nhỏ.

"Dì nhỏ, dì làm sao thế?" Cô nhìn vũng máu đỏ tươi dưới thân dì nhỏ đang không ngừng lan rộng, sợ hãi bước về phía trước mấy bước.

Dì nhỏ dường như rất thống khổ, khuôn mặt xinh đẹp trắng bệch, mái tóc dài xõa xuống mặt rối tung, thấy cô đang đi đến, bèn cố hết sức giơ tay lên xua xua, cáu kỉnh quát lên, "Miên Miên..., không được tới, không được nhìn dì, mau đi khỏi nơi này, đi ngay lập tức!"

"Nhưng..."

"Không có nhưng nhi gì hết, đi mau...".

Thanh âm đau đến tê tâm liệt phế của dì nhỏ làm cô sợ hãi, cô không thể quan tâm đến bất kỳ cái gì nữa, bỏ mặc tất cả xoay người bỏ chạy, để lại đằng sau gương mặt trắng bệch cùng vũng máu đỏ đang lan trên mặt đất.

Không biết cô đã chạy biết bao lâu nhưng vẫn không ngừng chạy về phía trước, dường như phía sau có cái gì đó vô cùng đáng sợ, cơ hồ cô đã đổ ra toàn bộ sức lực trong người.

Đột nhiên, cô trượt chân, ngã nhào trên mặt đất.

"Đứa bé này sẽ gọi là Miên Miên......."

Cô giương mắt nhìn lên, không biết từ lúc nào toàn bộ tuyết ngưng đọng đã hoàn toàn biến mất, sương mù dày đặc trước mắt cũng đã từ từ tiêu tán.

Trong hoa viên xinh đẹp, một cô gái xinh xắn nhìn rất quen mắt đang ngồi trên xích đu, khẽ đưa tay vuốt ve cái bụng đã nhô cao, vẻ mặt đầy từ ái.

Đứng phía sau là một thiếu niên cũng xinh đẹp không kém nhưng hơi gầy yếu, đôi mắt chăm chăm nhìn chiếc bụng đang đội lên của cô gái.

[FULL] - Cấm Kỵ Chi Luyến - IncestWhere stories live. Discover now