Chương 16: Huyền bí (1)

1.4K 17 0


Theo như vú Lâm nói lại, sau sự kiện bắt cóc lần đó, thần trí cũng như nhận thức của cô bị rối loạn, hầu như không lúc nào bình thường, tình trạng đó kéo dài đến ba tháng. Bản thân cô thì chỉ nhận thức mỗi mình anh hai, cũng chỉ để ý tới anh hai, mỗi ngày mặt dày mày dạn quấn lấy anh, ăn uống cũng là cùng nhau, ngủ cũng muốn anh ôm mới có thể ngủ yên ổn, ngay cả khi tắm cũng muốn anh đứng ngoài cửa canh chừng mới yên tâm.

Miên Miên cắn một miếng bánh pudding mềm mềm, có chút nghi ngờ, cô lại là một người ưa gây phiền phức như vậy ư? Anh tại sao lại không có tức giận ném cô ra khỏi phòng như ngày xưa?

Nhớ tới thời điểm trước năm mười ba tuổi, cô mỗi ngày đều cùng anh ngủ chung, cho đến một buổi sáng nọ, anh vác một bộ mặt u ám đen thui thẳng tay xách cô ra ngoài cửa, phán xuống một câu xanh rờn rằng buổi tối không cho phép cô tới phòng anh ngủ nữa.

Làm cho cô luôn mang bộ mặt ngây thơ vô tội chạy theo anh hỏi lí do, khiến người luôn luôn tỉnh táo như anh lại phản ứng giống như là con mèo bị giẫm đuôi, gương mặt tuấn tú ửng đỏ, lớn tiếng quát: "Không được chính là không được! Không có lí do gì hết!" (hắc hắc anh mờ ám nha)

Nói xong còn nhẫn tâm đóng cửa cái rầm trước mặt cô.

Cô bởi vì đôi chân trần đang chạm vào sàn nhà lạnh như băng mà cảm thấy tâm có chút lạnh lẽo, nghĩ cách nào cũng không thể giải thích được, anh hai rốt cuộc tại sao lại đột ngột đuổi cô ra khỏi phòng như vậy, phải biết thói quen đôi khi cũng không phải là điều tốt, bởi vì nó mà cả đêm dài đằng đẵng cô không thể nào chợp mắt được.

Từ đó về sau, cô luôn luôn ngủ cùng vú Lâm, dụi dụi vào khuôn ngực mềm mại thơm ngát của vú Lâm, cô mới có thể từ từ tiến vào mộng đẹp.

Nhưng cuộc sống đó chỉ kéo dài cho đến khi có một lần anh nhìn thấy cô đang còn ngái ngủ bước ra từ phòng vú Lâm.

Anh đen mặt lớn tiếng chất vấn vú Lâm tại sao không để cô tập sống tự lập cho quen. Vú Lâm ấp úng nửa ngày, đến tột cùng cũng không thốt ra được một tiếng, vì vậy cô đành ôm con thỏ bông lớn để ngủ giống như lúc cô tám tuổi trở về trước.

Sau đó, thỉnh thoảng lúc trời mưa sấm sét vang dội, anh cũng sẽ qua ngủ chung với cô một lát, nhưng là địa điểm đều chỉ giới hạn ở phòng của cô, thời gian lại không lâu, nhiều nhất là ba tiếng đồng hồ. Cho nên đối với việc anh cho cô tự do ngủ cùng mình ba tháng cô rất là kinh ngạc, lúc đó cô thần trí cô không rõ ràng, đã gây ra chuyện gì xấu, bây giờ cũng không có cách nào nhớ lại được.

Chẳng qua là không nghĩ nửa tháng sau, cô lại có thể biết chủ động rời xa phòng ngủ của anh.

Nguyên nhân dẫn đến sự việc đó là do ở trường cô được người bạn tốt duy nhất Nữu Nữu cho xem một quyển tạp chí.

Nhìn những trang báo rực rỡ đầy màu sắc, một vài bức hình của những thanh niên đang õng ẹo làm dáng trong những bộ quần áo thiếu vải, cô có chút tò mò chỉ vào một bức hình của một người đàn ông chỉ mặc độc một chiếc quần lót nhỏ màu đen, ngây thơ đặt câu hỏi: "Cái này là cái gì?" (chị chính thức bị đầu độc).

[FULL] - Cấm Kỵ Chi Luyến - IncestWhere stories live. Discover now