Chương 10: Triệu Minh

1.8K 17 0

Nhớ lại lần đầu gặp Triệu Minh

Trong trí nhớ mười bảy năm ngắn ngủi của cô, có một khoảng trống không.

Ước chừng là khoảng thời điểm chín hay mười tuổi gì đó, một mảnh kí ức kia lúc hiện lúc không, giống như là đài truyền hình bị nhiễu sóng vậy, mờ mờ ảo ảo, duy chỉ có hình ảnh những bông tuyết bay đầy trời là hiện lên rõ ràng.

Anh hai nói, lúc cô chín tuổi, bị ốm nặng, sau cơn sốt đó, cô đã mất đi phần kí ức của cả chín năm trước đó.

May nhờ có bác sĩ Lữ tỉ mỉ trị liệu, cô đã tìm được kí ức của tám năm trước đó, duy chỉ có khoảng thời gian nguyên một năm lúc cô chín tuổi là cô không cách nào nhớ ra nổi.

Cô thừa nhận, cô là một người rất lạc quan, phần kí ức đã mất đi kia, dù đã cố cũng không tìm về được, thì cô cứ thuận theo tự nhiên. không ép bản thân phải nhớ bằng được.

Mà đối với kí ức trống rỗng này, cô cũng chưa bao giờ muốn tìm nó về. Giống như từ sâu trong tiềm thức, có một âm thanh vang vọng nói cho cô biết rằng, nếu như kí ức kia quay về, thì suốt cả cuộc đời cô sẽ vĩnh viễn không bao giờ thoát khỏi con ác mộng đeo duổi cô bấy lâu nay.

Cô cũng thừa nhận, cô là một người rất hèn nhát. Cô tự gạt bản thân không quan tâm đến những chuyện đã xảy ra, cứ thế sống cuộc sống vui vẻ, nhưng cô biết, một ngày nào đó, nó sẽ chạm đến giới hạn và bùng nổ. Lúc đó cô sẽ phải thừa nhận sự thật mà đối mặt với nó.

Lúc mười ba tuổi, cô nhớ lại chuyện dì nhỏ cùng cha cô vì bị tai nạn máy bay mà qua đời.

Quên nói, lúc cô mười tuổi, cha cô cùng dì nhỏ đến biển Ca-ri-bê hưởng tuần trăng mật, lúc trở về phi cơ gặp trục trặc bị rơi xuống biển Thái Bình Dương, không thể tìm được thi thể. Ông ngoại cô sau khi nghe được tin đó, đã bị đột quỵ, tay chân không thể cử động, cũng không thể nói chuyện được nữa.

Dĩ nhiên đây cũng là anh hai kể lại cho cô nghe, những chuyện xảy ra trong khoảng thời gian một năm đó đều là cô nghe mọi người kể lại.

Nhìn nụ cười của hai người trên bia mộ, cô đặt bó hoa xuống.

Mặc dù hai người khi sống hay cãi nhau nhưng ít ra khi chết cũng được chôn cùng một huyệt.

Dì nhỏ, người dì ôn nhu xinh đẹp của cô, cô hi vọng dì có thể sống hạnh phúc ở thế giới bên kia.

"Em là Miên Miên phải không?" Cô đang chìm trong suy nghĩ của mình, đột nhiên bên cạnh một giọng nam có vẻ vui mừng vang lên.

Cô quay đầu lại, nhìn thấy một thanh niên đẹp trai tuấn lãng, tay cầm bó hoa hồng trắng, gương mặt lộ vẻ vui mừng nhìn cô.

Cô có chút nghi hoặc nhìn người thanh niên đang bước tới, trong đầu cô gắng tìm tòi hình ảnh này, nhưng rốt cuộc vẫn không nhớ được đó là ai.

Thanh niên kia vui vẻ nhếch môi, thấy cô nhìn chằm chằm mình, có chút xấu hổ gãi gãi đầu, "A, đúng rồi anh quên tự giới thiệu mình, anh tên là Triệu Minh, là nhân viên dưới quyền của cha em." Nói xong, còn cười rất tươi.

[FULL] - Cấm Kỵ Chi Luyến - IncestWhere stories live. Discover now