Chương 5: Dì nhỏ (2).

2.7K 29 0


Tháng ngày cứ như vậy chầm chậm đi qua , tất cả dường như thật an bình, nhưng đó chỉ là cái vỏ bọc bên ngoài, nó đang cố che dấu những sự cố bên trong đang rục rịch phát sinh mà không ai lường trước được.

Từ sau khi có dì nhỏ đến ở, cha cô ngược lại thường hay về nhà hơn, hơn nữa tâm tình giống như tốt hơn ngày xưa rất nhiều,mỗi ngày không hề mang gương mặt quá lạnh lùng nghiêm túc nữa, cô cũng thường xuyên nhìn thấy nụ cười trên mặt cha cô nhiều hơn, vú Lâm nói nụ cười đó gọi là hạnh phúc.

Là hạnh phúc hay không hạnh phúc? Cô cũng không rõ ràng lắm, nhưng là kể từ sau khi gả cho cha cô, thời gian dì nhỏ ở cùng với cô càng ngày càng ít đi, suốt ngày đều ở trong phòng cùng với cha cô, không biết làm cái gì trong đó. Cũng bởi vì thế mà cơ hội để cô được ở cùng anh hai ngày càng nhiều. Quan hệ của hai anh em phát triển đến mức cứ mỗi chiều sau khi tắm xong là cô lại chạy đến phòng anh hai nằm trên giường chờ anh.

Đối với việc này, biểu hiện của anh hai hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của cô, anh không những không chê cô phiền mà còn triệt để dung túng cô, mỗi ngày đều xem cô giống như là cái gối ôm, ôm cô thật chặt ở trong ngực, cả người cô đều nằm gọn trong lòng anh. Giờ khắc này, mỗi ngày trong nhà đều có một loại không khí giống như hơi thở ấm áp tràn vào, mỗi nơi trong ngôi nhà đều cho cô cảm giác yên bình, chỉ có điều thỉnh thoảng cô lại vô tình nhìn thấy dì nhỏ lặng lẽ nhìn cô lau nước mắt.

"Dì nhỏ, người làm sao vậy ạ?" Cô di tới sau lưng dì nhỏ, kéo kéo gấu áo.

Dì nhỏ mặc dù đã gả cho cha, đáng ra cô nên gọi là mẹ, nhưng cô vẫn giữ thói quen gọi người là dì nhỏ.

Dì nhỏ lau đi nước mắt, ngồi xổm xuống, ôm cô, "Không có sao, dì không sao, chẳng qua là vì có hạt bụi bay vào mắt dì nên mới bị chảy nước mắt."

Miên Miên xòe bàn tay nhỏ bé mũm mĩm, tiến tới đôi mắt đen nhánh xinh đẹp của dì, "Dì nhỏ không khóc, Miên Miên giúp người thổi một chút. . . "

Cô cẩn thận hà hơi, nhẹ nhàng thổi về hướng hàng lông mi dày đang rung rung.

Rốt cuộc, dì nhỏ bị động tác của cô làm cho ngứa ngứa nên cười lớn, ôm cô không ngừng nỉ non, "Miên Miên, Miên Miên ngoan của dì. . . . . .dì sẽ luôn luôn yêu thương bảo về con, sẽ không để cho bất kì ai làm tổn thương con."

Từ lúc đó cuộc sống của cô lại trôi qua một cách yên bình, cô hiện tại đang vô cùng háo hức đón năm mới cùng gia đình.

Bị ông ngoại hiền từ kéo vào trong lòng, trên tay cầm một cái hộp thật to màu hồng mà ông cho, trong lòng cô tràn đầy ngọt ngào, "Ông ngoại, đây là cái gì?"

Ông ngoại nhìn về phía Hiên Viên đang đứng ở đối diện, rồi quay ra đặt cô trên mặt đất, vỗ nhẹ đầu của cô, "Miên Miên ngoan, tự mình đi lên lầu mở quà mừng tuổi của cháu đi."

Cô ôm hộp quà, kéo lấy tay anh hai, "Anh hai, anh cũng đi cùng với em đi."

Ông ngoại đột nhiên ở bên cạnh chen vào nói, "Miên Miên nghe lời, tự mình đi, ông cùng anh hai con cần nói chuyện."

[FULL] - Cấm Kỵ Chi Luyến - IncestWhere stories live. Discover now