Chương 1: Anh hai

10.2K 53 1

Cô tên gọi là Nguyễn Miên Miên, năm nay mười bảy tuổi. Người cũng như tên, thanh âm ôn nhu kéo dài, khuôn mặt tròn tròn, ngay cả dáng người cũng mềm mềm giống như gối ôm. Ở trên cổ có đeo một viên minh châu rất to. Từ nhỏ đến lớn mọi người đều khinh bỉ cô là thân hình như cái bị thịt, cho dù có cố gắng sờ tới sờ lui cũng không tìm thấy một cục xương.

Trước năm mười tuổi, cô cũng có một gia đình đầy đủ, một người cha mặc dù mặt ngoài cực kì sẵng giọng, hay gắt gỏng nhưng lại rất mực yêu thương cô, một người vốn là em gái của mẹ cô, nhưng cuối cùng cũng được gả cho cha cô - dì nhỏ. Còn có một người chính là người quan trọng nhất trong cuộc đời cô - anh hai cô.

Anh hai, hiện tại là người giám hộ của cô, cũng là người thân duy nhất của cô, chúa tể của cô.

Anh hai cô khi mười tuổi tên là Diệp Hiên Viên, hiện tại là tổng tài của tập đoàn Nguyễn Thị.

Về phần vì cái gì cô cùng anh hai không cùng họ, Lâm mẹ nói đó là bởi vì anh hai là con của người vợ trước của cha, vì để tưởng nhớ mẹ nên anh hai mới để theo họ mẹ. (họ Diệp)

Bất quá điều này đối với cô cũng không quan trọng lắm, cô chỉ biết người cô tôn kính nhất, mộ luyến nhất chính là anh hai của cô.

Mặc dù đã nhiều năm trôi qua nhưng trong kí ức của cô, côvẫn còn nhớ rõ ngày đầu tiên khi cô gặp được anh hai.

Ngày hôm đó, tuyết bay đầy trời, rõ ràng là một nơi mà thành thị không mấy thanh lương ở phương nam, thế nhưng năm ấy lại nổi lên một trận bão tuyết thật hiếm thấy.

Dì nhỏ nói cho cô biết, việc này nhất định là dấu hiệu của ông trời, muốn báo cho cô biết Người sẽ đem đến cho cô một người mà cô khó quên nhất trong đời - tựa như việc nhìn thấy tuyết bay đầy trời một cách bất bình thường vậy - trọn đời khó quên.

Và quả thật dì nhỏ đã nói đúng, cô thật sự vĩnh viễn nhớ rõ ngày đó.

Ngày đó, cha cô đạp tuyết đi đến, bên tay phải dắt theo một thiếu niên anh tuấn nhưng lại cực kì lạnh lùng tiến vào.

"Miên Miên, đây là anh hai của con, Diệp Hiên Viên."

Cô ngẩng đầu nhìn người anh hai quá đỗi anh tuấn của cô, ngoan ngoãn ngọt ngào kêu "Anh hai, xin chào, em là Miên Miên."

Nếu như là bình thường, đổi lại đó là mấy chú mấy anh của cô thì họ sẽ đến ôm cô, hôn nhẹ cô cười kêu "Miên Miên".

Nhưng Diệp Hiên Viên chính là lạnh lùng nhìn cô liếc mắt một cái, tiếp theo đem ánh mắt dời về phía cây mai phía sau cô, tuyệt nhiên không hề nói một tiếng.

Cha cô cũng không có giống như bình thường nổi giận mà chỉ dùng ánh mắt hơi áy náy nhìn bóng dáng của thiếu niên kia, hơi hơi xuất thần.

Chính ngay lúc đó cô cũng không có ngờ được rằng người thiếu niên cao ngạo, lạnh lùng, tự cao tự đại ấy lại trở thành sinh mệnh duy nhất của cô, chúa tể của cô.

Năm ấy, cô năm tuổi. Diệp Hiên Viên mười lăm tuổi, dì nhỏ Tần Xu Bối mười tám tuổi.

Liền mấy ngày sau đó, anh hai cũng vẫn không có nói chuyện, cho dù là ăn cơm cũng không nguyện ý cùng cô ngồi cũng bàn. Những lúc như thế đều là Lâm mẹ vẻ mặt từ ái bưng đồ ăn đến trước cửa phòng của anh hai.

[FULL] - Cấm Kỵ Chi Luyến - IncestWhere stories live. Discover now