Chương 99: Vui vẻ

1.2K 25 0


  Biểu lộ của Tiết Chiến đứng im nửa ngày, đôi mắt lẳng lặng rơi vào trên mặt nhu hoà của Tiêu Ngư. Không biết là do nắng sớm ấm áp, hay vì nàng có thai, vẫn là khuôn mặt trẻ tuổi ngây thơ kia, nhìn qua dịu dàng tốt đẹp, giống lập tức trở nên thành thục.

Y nhẹ nhàng há miệng ra mấy lần, có rất nhiều lời muốn nói, nhưng lại không biết nên nói gì.

Cuối cùng khẽ nhếch miệng, bỗng nhiên cười ra tiếng.

Hà!

Tiết Chiến tiến lên mấy bước, mãnh liệt thò tay ôm nàng vào ngực. Nụ cười trên mặt y tràn trề xán lạn, ôm nàng nửa ngày không nói chuyện, còn vui hơn lúc y lên ngôi Đế Vương.

Chờ tâm tình kích động thoáng bình phục một chút, cánh tay ôm nàng chậm rãi nắm chặt, mới nói một câu: "Niên Niên, trẫm rất vui vẻ."

Y thật vui vẻ. Có thê tử thuộc về mình, hài tử thuộc về nhà họ.

Giữa phu thê một khi đã có hài tử, quan hệ càng thêm hoàn chỉnh, ngay cả khoảng cách cũng lập tức bị rút ngắn.

Tiêu Ngư khẽ cười. Thật lâu không thấy y cười ngu ngốc, bây giờ nhìn lại, không có chút ổn trọng và uy nghiêm nào. Mặt của nàng dán trên ngực y, cách long bào thật dày, như có thể cảm giác được lồng ngực kia kịch liệt chập trùng mà ham muốn dâng lên vui vẻ, cực nóng mà nặng nề.

Đại khái là y vui vẻ quá mức trực tiếp và thuần túy, Tiêu Ngư cảm thấy tim mình cũng từ từ bị hòa tan, bị y cảm nhiễm ý cười.

Giờ khắc này, nàng cũng không muốn những thứ khác.

Không có mẫu thân nào không thích hài tử. Đứa bé này tới đột nhiên như vậy, nàng vừa mừng vừa sợ, trong lúc nhất thời suy nghĩ rất nhiều, lo lắng cho mình không đảm đương nổi khi làm mẫu thân, nhưng lại nhịn không được bắt đầu nghĩ đến mai sau muốn dạy hài tử thế nào.

Bỗng nhiên Tiết Chiến cúi đầu nhìn nàng, ánh mắt trực tiếp dính vào mặt của nàng, không nhúc nhích. Vừa mang thai, không khác gì so với ngày thường, nhưng Tiết Chiến lại thấy, cứ như lập tức trở nên mảnh mai hơn.

Y ngây ngốc nhìn nàng, sau đó đưa tay vội vội vàng vàng sờ tay nàng, nắm chặt hai tay nàng trong lòng bàn tay, mới chậm rãi nâng, hôn trên mu bàn tay nàng mấy lần, xem như trân bảo. Nói: "Trước tiên nàng ngồi xuống đi đã nhé?"

Giọng điệu vô cùng cẩn thận.

Vẻ mặt Tiêu Ngư mờ mịt nhìn y, y cũng đã nắm tay của nàng, dẫn vào trong. Đã đến tẩm điện, trước hết để nàng ngồi trên giường lụa, còn phân phó cung tỳ thay nàng lót thêm một lớp đệm êm. Y thì ngồi bên cạnh nàng, hỏi: "Ngự y nói thế nào? Hài tử đã hoàn hảo?" Đêm qua hình như nàng đau bụng, y vẫn còn thân mật cùng nàng?

Tiêu Ngư cảm thấy đứa bé này nhất định có phúc đấy. Mới đầu tháng quá nhỏ xem bệnh không ra, thêm nữa hôm đó nàng vốn vì cảm xúc kích động mới dẫn đến nôn mửa, uống mấy lần thuốc, thân thể chuyển biến tốt đẹp, cho nên nàng cũng không để ý. Lại không nghĩ rằng, mình lại có thai. Tiêu Ngư nhìn Tiết Chiến trước mắt, cảm thấy bộ dáng này của man hán, cực kỳ giống nông dân không có gì kiến thức vào thành, mắt trợn trừng lên, đối với cái gì cũng tò mò.

Nàng nói: "Hẳn là không có vấn đề gì lớn, mấy tháng tới chú ý chút là được rồi." Cũng may nàng sợ khổ, thuốc lần trước cũng không uống nhiều, ngự y nói sẽ không có ảnh hưởng gì. Nhưng thân thể nàng không dễ thụ thai, bình thường cẩn thận chút là được.

Tiết Chiến nghe rất chân thành, sau khi nghe xong, vỗ đùi liên tục, nói: "Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi..."

Sau khi nói xong, lại nhìn nàng chằm chằm.

Trên mặt của nàng đã mọc hoa rồi sao? Lông mày nho nhỏ của Tiêu Ngư nhíu một chút. Nhìn bộ dáng y vừa mới tiến vào, đại khái là vội vội vàng vàng tới. Y vừa hạ triều không lâu, hẳn là có rất nhiều tấu chương phải phê chuẩn.

Tiêu Ngư liền nói: " Nơi này của thần thiếp không còn việc gì, Hoàng Thượng làm việc trước đi?" Nàng chỉ là mang thai, y trông coi nàng cũng không có tác dụng gì. Nàng không có chuyện gì, y phải bận rộn chuyện của mình cho tốt.

Tiết Chiến nhìn nàng một mặt bình tĩnh, ngược lại nổi bật lên y kích động không thôi... Nhưng sắp làm cha, y kích động thì thế nào? Tiết Chiến chỉnh tư thế ngồi của mình ngay ngắn, sau đó mới bình tĩnh nói: "Vậy thì tốt, trẫm đi trước, trễ chút lại tới."

Tiêu Ngư gật đầu: "Ừm."

Tiết Chiến nhìn nàng, chậm rãi đứng dậy, thấy nàng cũng muốn đứng lên, bận bịu ấn bờ vai của nàng xuống, nhỏ giọng nói: "Nàng cứ ngồi yên, không cần đưa trẫm."

Tiêu Ngư nghe theo y, tiếp tục ngồi. Thấy y thu tay, lại nói với nàng câu: "Trẫm đi nhé?"

Tiêu Ngư nói: "Vâng."

Thấy Tiết Chiến rốt cục thu hồi ánh mắt, đi ra bên ngoài. Đợi đến bóng lưng của y biến mất không thấy gì nữa, Tiêu Ngư nghiêng đầu, không yên lòng nhìn chân đế bình sứ thanh hoa.

Sau đó mới không kiềm chế được, đưa tay nhẹ đặt ở bụng dưới.

Tiêu Ngư cúi đầu nhìn lại, mới một tháng mà thôi, lộ ra nghi ngờ còn rất sớm, bây giờ vốn nhìn không ra trong này đã có một sinh mệnh nhỏ. Mới đầu nàng ghét bỏ và chán ghét man hán kia như thế, lại không nghĩ rằng, hiện tại mang thai con của y, trong nội tâm nàng sẽ vui mừng như vậy. Mà trông y cũng rất vui vẻ, vui đến có chút choáng váng... Nhớ tới phản ứng vừa rồi của y, Tiêu Ngư đã cảm thấy buồn cười.

[ EDIT ] Thê Tử Của Bạo Quân - Mạt Trà Khúc KỳWhere stories live. Discover now