Chương 96: Để ý

770 24 0

  Sắc mặt Tiết Chiến hơi trầm xuống, nói: "Làm sao? Lại cãi nhau cùng phu nhân ngươi?"

Hắn không muốn hỏi đến gia thế thần tử. Tuy nhiên Quách An Thái không phải cưới người bên ngoài, là đường tỷ Tiêu Ngư. Nếu tính toán ra, hắn cùng với Quách An Thái, cũng là anh em đồng hao.

Quách An Thái cũng không tình nguyện lắm việc này nháo đến trong cung, nhưng mấy ngày nay, hắn thật sự bận bịu, hôm nay vốn muốn đi một chuyến đến Phủ Hộ Quốc Công, không nghĩ tới, lại thấy nhạc mẫu cùng thê tử trong cung.

Về phần cãi nhau... Hoàn toàn chính xác xem như cãi nhau đi, hơn nữa còn là hắn để Tiêu Ngọc Chi bị ủy khuất. Thế là mặt toát mồ hôi nói: "Là thần không quản lý gia sự tốt. Thần sẽ đi qua giải quyết việc này."

Tiết Chiến thản nhiên nói: "Trẫm cũng thuận đường đi qua nhìn một chút."

Thế là sải bước, cùng Quách An Thái tiến vào đình Bích Phù.

Mà trong đình Bích Phù, Tiêu Ngọc Chi đang phàn nàn người Quách gia không đúng với Tiêu Ngư, trước kia nói đến nhiều nhất là Quách mẫu Trương Thị, hiện tại chẳng những là Trương Thị, ngay cả Quách Tố Nghi cùng Vưu thị kia, thậm chí cũng nói đến Quách An Thái. Nói người Quách gia chính là rắn chuột một ổ, ai gả đi thì sẽ không may, mà cái cọc xui xẻo này, lại cứ đã rơi vào trên đầu nàng Tiêu Ngọc Chi.

Tiêu Ngư nhìn Tiêu Ngọc Chi nói.

Về sau nghe Xuân Hiểu tới, nói một câu bên tai nàng, mới đột nhiên ngẩng đầu lên.

Lập tức thấy quân thần hai người đã qua tới.

Hắn nhìn thấy nàng. Chẳng qua chỉ mấy ngày không gặp thôi, giống như đã lâu rồi không gặp mặt... Tiêu Ngư nhìn mặt mày của hắn, thấy mắt hắn nhìn mình không nháy một cái, nhớ tới một ít chuyện, lập tức không có e ngại, đón ánh mắt của hắn, không lui bước chút nào.

Đợi Đế Vương tiến vào đình, Tiêu Ngư mới đứng ở phía trước, quỳ gối hành lễ với hắn.

Quách An Thái cũng hành lễ với Hoàng hậu nương nương, thái độ khiêm cung (khiêm tốn và cung kính) nói: "Quấy rầy nương nương, thần mang Ngọc Chi trở về."

Nói xong thì nhìn Tiêu Ngọc Chi sau lưng Tiêu Ngư, hắn biểu lộ nhu hòa, vừa há mồm, còn chưa lên tiếng đây. Chỉ thấy Tiêu Ngọc Chi nắm ống tay áo Liễu thị bên cạnh thật chặt, mặt cảnh giác nói: "Ta mới không muốn trở về, chừng nào ngươi thu thập toàn gia xong, ta mới trở về. Ta mới không cần trở về bị khinh bỉ đâu!"

Đổi lại bình thường, đoán chừng Tiêu Ngọc Chi đều muốn nhảy lên, lúc này bị khí thế Đế Vương bức bách, nàng chỉ dám nhỏ giọng phản kháng. Chỉ lo lắng lúc này, Hoàng Thượng sẽ giúp Quách An Thái.

Quách An Thái nhẹ nhàng nhíu mày: "Ngọc chi, đừng làm rộn..." Sau đó hướng phía Liễu thị khiêm tốn nói, "Nhạc mẫu đại nhân, ngài cũng khuyên nhủ Ngọc Chi, có chuyện gì, chúng ta hồi phủ lại nói."

Tiết Chiến cũng không nghe bọn họ nói, lẳng lặng nhìn Tiêu Ngư, thấy nàng biểu lộ lạnh nhạt, sau lưng nàng lại che chở người Tiêu gia. Bỗng nhiên trong lòng của hắn có chút phiền, biết rõ ý nghĩ như vậy quá không phóng khoáng, nhưng có đôi khi, hết lần này tới lần khác lại không thể khống chế. Hắn cũng tùy ý nói: "Chuyện gì, lại ồn ào thành như vậy?"

Tiêu Ngọc Chi chỉ Quách An Thái, bật thốt lên: "Là hắn, thương lượng cùng mẫu thân hắn xong, muốn nạp thiếp."

Tiết Chiến không quản chuyện Quách An Thái nạp thiếp hay không, chuyện này mắc mớ gì đến hắn? Chính hắn cũng không thiếp thất gì đấy, nhưng nam nhân khác, thần tử dưới tay hắn, cũng đều có tam thê tứ thiếp đấy. Quách An Thái muốn nạp thiếp, cũng không phải đại sự gì.

Lại thuận miệng nói một câu: "Chỉ là thiếp thất thôi, hắn đã muốn nạp thiếp, coi như ngươi ngăn cản, về sau cũng muốn nạp đấy."

Loại chuyện này, đã quyết định ngay từ đầu, nam tử khăng khăng không muốn nạp thiếp, cho dù cởi hết đưa đến trên giường hắn, cũng sẽ không đụng vào. Trái lại, hiện tại dù ngăn cản cũng không làm nên chuyện gì.

Nếu là người khác nói, nhất định Tiêu Ngọc Chi không phục, nhưng lời này xuất từ miệng Đế Vương, nàng cũng không dám lên tiếng rồi... Nàng nhìn Liễu thị bên cạnh, nhất thời có chút luống cuống.

" Lời ấy của Hoàng Thượng, tha thứ thần thiếp không dám gật bừa."

Bỗng nhiên giọng nói thanh thúy vang lên.

Tiêu Ngọc Chi nhìn Tiêu Ngư ở trước mặt, thấy nàng trước mặt Đế Vương, dáng người đứng thẳng, nói mỗi từ mỗi câu đềumạnh mẽ khí phách.

Thế nhưng nói lời như vậy... Sẽ không sợ Đế Vương trách tội sao? Tiêu Ngọc Chi khẩn trương nhìn nàng, không dám nhìn biểu cảm của Đế Vương.

Liễu thị cũng hơi kinh ngạc, còn tưởng rằng trong chuyện này, nam nhân luôn luôn giúp đỡ nam nhân, về phần Tiêu Ngư, tuy là nữ nhi Tiêu gia, giúp đỡ bọn họ là nên, nhưng cũng không có khả năng bởi vì bọn họ lại đi đắc tội Đế Vương.

Tiết Chiến thấy ánh mắt của nàng đã dừng lại trên mặt mình.

Nhìn nàng mở miệng, nói: "Nam nhi tam thê tứ thiếp, hoàn toàn bình thường. Chỉ là Quách đại nhân vừa cưới vợ, thời gian ngắn ngủi, lại nạp thiếp, không khỏi cũng quá không tôn trọng thê tử. Thần thiếp cho rằng, nếu ngày sau thê tử không sinh được, Quách đại nhân muốn nạp thiếp, không đáng trách, nhưng bây giờ muốn nạp... Hơn nữa còn là thê tử đã hòa ly ngày xưa, cũng có chút quá mức. Người không biết, còn tưởng rằng lúc trước Quách đại nhân tái giá, còn vương vấn không dứt với vợ trước. Kể từ đó, sợ là có chút không ổn."

Tiêu Ngư dừng một chút, lại nói tiếp: "Tự nhiên, Hoàng Thượng cảm thấy việc này không quan trọng gì, đó là bởi vì hoàng thượng là Đế Vương, ngài muốn nạp Tần phi, không ai sẽ nói ngài cái gì. Quách đại nhân lại khác, hắn ở chức vị quan trọng, khắp nơi đều có người nhìn chằm chằm, thần thiếp lại nghe nói chi phí trong phủ Quách đại nhân rất là liêm khiết, Quách đại nhân cũng không muốn bởi vì việc này mà ảnh hưởng tới danh dự?"

Hắn đương nhiên sẽ không nạp Vưu thị. Nếu đã hòa ly, vậy sẽ không dây dưa, làm sao mẫu thân hắn...

Quách An Thái vội nói: "Hoàng hậu nương nương nói đúng lắm, thần chắc chắn an bài thỏa đáng cho Vưu thị, đưa nàng ra thành sắp xếp cẩn thận, ngày sau tuyệt đối sẽ không có bất kỳ liên quan nào với nàng."

Hắn nói qua, nhìn về phía Tiêu Ngọc Chi, nói, "Hôm đó đích thật là thần không đúng, không có ngăn cản mẫu thân thần. Hồi phủ, thần sẽ thương lượng việc này cùng mẫu thân. Sẽ xử trí thỏa đáng, đích thân tới cửa tiếp Ngọc Chi hồi phủ."

Lúc trước Tiêu Ngư cảm thấy, Quách An Thái là một chính nhân quân tử, nhưng bây giờ náo động lên chuyện như vậy, nàng lại muốn suy tính một lần nữa.

Người nam nhân nào sẽ thờ ơ đối với sắc đẹp? Giống Quách An Thái ngồi ở vị trí ca, nếu người bên ngoài muốn xum xoe đưa mỹ nhân, sợ là dạng nữ nhân gì đều nhìn qua. Hắn một mực giữ mình trong sạch, nhưng Vưu thị kia hết lần này tới lần khác, từng là thê tử kết tóc của hắn, trong lòng còn có thương tiếc đối với Vưu thị, nhớ mãi không quên, là bình thường.

Tiêu Ngư ngẩng đầu nhìn nam tử cao lớn bên cạnh Quách An Thái, nhẹ nhàng nói: "Việc này tự nhiên là Hoàng Thượng làm chủ, thần thiếp chỉ nói ý nghĩ của mình. Hoàng Thượng cảm thấy một thiếp thất không có gì, thần thiếp cũng không thể nói gì hơn..."

[ EDIT ] Thê Tử Của Bạo Quân - Mạt Trà Khúc KỳWhere stories live. Discover now