Chương 88: Lựa chọn

755 23 0

  La thị hiểu lo lắng của Tiêu Hoài.

Mặt mày bà dịu dàng, thật thấp nói: "Bất kể như thế nào, thiếp thân đều sẽ đứng bên người Quốc Công gia." Bà là một phụ nhân, không có kiến thức gì, làm không được gì. Nếu là chuyện bà có thể làm nhất định sẽ làm gấp bội. Bà nhìn bộ dáng Tiêu Hoài lo lắng, nói: " Niên Niên có bị bệnh hay không, nếu Quốc Công gia không yên tâm, thần thiếp sẽ tìm cách tiến cung một chuyến, được chứ?"

Phẩm cấp Tiêu Hoài tuy cao, nhưng cũng là nam tử, muốn đến hậu cung, thật không có khả năng. La thị thì lại khác.

Bà đường đường là phu nhân Hộ Quốc công, lại là mẫu thân Tiêu Ngư, Tiêu Ngư bị bệnh, La thị là mẫu thân đến quan tâm, là hợp tình hợp lý.

Tiêu Hoài đồng ý, ánh mắt nghi ngờ rơi vào trên bụng chưa lộ ra của bà, bây giờ La thị đã có thai, nếu có sơ xuất... Sắc mặt ông hơi đổi, có chút lo lắng.

La thị nghĩ, lấy sủng ái mà Tiêu Hoài đối với Tiêu Ngư, bà bảo muốn vào cung thăm hỏi, ông khẳng định không chút do dự đồng ý. Bây giờ, gặp nam tử trầm ổn anh vĩ trước mắt hơi do dự, đương nhiên La thị biết ông đang lo lắng cho mình. Thế là đủ rồi. La thị mỉm cười nói: "Quốc Công gia yên tâm, thiếp thân không sao."

Lúc này Tiêu Hoài mới đáp ứng, nói: "Vậy làm phiền phu nhân."

...

Sau khi Tiêu Ngư bệnh, thì không bước ra Phượng Tảo Cung một bước. Đế Vương hạ lệnh, không cho những người khác thăm viếng Hoàng Hậu. Lần trước Tiêu Ngọc Chi muốn tới, liền bị cản bên ngoài, sau đó dứt khoát theo Quách An Thái về phủ.

Lúc này La thị muốn vào cung thăm bệnh, Đế Vương ngược lại đáp ứng.

Ngày kế tiếp, xe ngựa xa hoa đính rèm phỉ thuý của Hộ Quốc Công phủ chậm rãi tiến vào cửa cung.

Người La thị mặc nhất phẩm cáo mệnh hoa phục, được nha hoàn đỡ xuống. Đằng sau còn có một nữ quyến, là tức phụ đích tôn Hộ Quốc công phủ, phu nhân Đường thị của Tiêu Khởi Châu.

Đường thị nghe La thị muốn vào cung, cũng từ miệng Tiêu Khởi Châu biết được một số tình huống, liền theo La thị đến, còn ôm Tranh Ca nhi chưa đầy ba tháng theo. Cô nương trẻ tuổi đều ưa thích tiểu hài nhi, lúc trước Tiêu Ngư cũng rất thích chất nhi này. Lúc này ôm vào cho nàng nhìn một cái, cũng làm nàng vui vẻ hơn.

Từ sau tiệc Trung Thu, trong Phượng Tảo Cung liền có trọng binh canh giữ. Tiêu Ngư bệnh, Đế Vương lại gọi một nhóm thị vệ trông coi.

Trước điện cửa ngăn là Bách Điểu Triêu Phượng, chính điện rộng chín gian, sâu ba gian, ánh nắng rọi lên ngói vàng lưu ly, vàng son lộng lẫy.

Cung tỳ dẫn La thị vào nhà. Vào tẩm điện, Xuân Hiểu tới trước, đưa bọn họ vào trong. Trở ra, thì nhìn thấy màn giường phượng vung lên, trướng hai bên cũng câu lên, xuyên qua áo ngủ hoa lê trắng của Tiêu Ngư, ngồi trên giường, đằng sau đệm Đan Dương và gối phượng.

Sắc mặt Tiêu Ngư không dễ nhìn, môi màu tóc trắng, dưới hai mắt có nhàn nhạt quầng thâm. Nhìn thấy La thị đến, mới lộ ra nụ cười, thấy họ muốn hành lễ, lập tức nói: "Mẫu thân, đại tẩu, nơi này không có người ngoài, không cần giữ lễ tiết."

Sau đó phân phó Xuân Hiểu và Xuân Trà dời hai cái ghế đến, bảo hai người ngồi xuống.

Sau khi ngồi xuống, La thị mới tinh tế dò xét sắc mặt Tiêu Ngư...

Là bị bệnh thật.

Lúc Tiêu Ngư còn là một đứa trẻ, La thị đã vào cửa làm kế mẫu của nàng. Khi đó thân thể của nàng không tốt, mẹ kế khó làm, bà dốc lòng chăm sóc, sợ miệng lưỡi thế gian. Lúc ấy Tiêu Ngư tuổi còn nhỏ, nhưng cũng an phận, mặc dù là nữ hài nhi Hộ Quốc công phủ nuông chiều, bà lại cảm thấy không có chút kiêu căng nào.

Bà chăm sóc Tiêu Ngư rất tốt, bây giờ thấy nàng bị bệnh, khó tránh khỏi nhớ tới bộ dáng khi nàng bị bệnh còn bé, La thị nói: "Phụ thân con rất lo lắng cho con..." Bà đưa tay, nhẹ nhàng nắm chặt tay Tiêu Ngư đang để bên trên, nói: "Nếu bị ấm ức gì gì, con nhất định phải nói với mẫu thân."

Vành mắt Tiêu Ngư phiếm hồng, giọng mũi có chút nặng, khàn khàn nói: "Để mọi người lo lắng..."

Thật ra không còn gì để nói, thật sự thì, man hán kia cũng không ngược đãi nàng. Nghĩ đến chuyện của Triệu Hoằng, Tiêu Ngư biết, ngay cả nàng cũng nhận được tin tức, phụ thân nàng nhất định cũng sớm biết. Lúc trước nàng còn khuyên phụ thân thần phục tân đế, nói y nhân từ rộng lượng, thả một con đường sống cho Triệu Dục. Còn không đến mấy ngày sự thật liền hung hăng tát nàng một cái.

Nàng lập tức nói: "Mẫu thân yên tâm, ta ở trong cung mọi chuyện đều tốt. Chỉ là..." Ánh mắt bình tĩnh nhìn qua La thị, nói tiếp: "Người nói cho phụ thân, bảo ông phải cẩn thận Hoàng Thượng."

Lúc trước nàng cảm thấy, lấy tính tình man hán, sẽ đáp ứng nàng, khẳng định sẽ làm được. Nhưng nàng lại không để ý đến một điểm.

Thân là một nam nhân, một Đế Vương, quyền lực với y mà nói mới là quan trọng nhất. So với quyền lực, thất tín nho nhỏ với nàng, vốn không đau khổ.

La thị gật đầu, nói: "Con yên tâm, chuyện con lo lắng, phụ thân con đều đã cân nhắc đến." Dừng một chút, lại nhẹ nhàng nói: " Chuyện của An vương, con cũng đừng lo lắng. Thay đổi triều đại, không thể tránh được. Đời này có thể bình an sống sót, ở lại Tấn Thành, cũng trôi qua nơm nớp lo sợ. Con từ trước đến nay lạc quan, hẳn hiểu, nếu kết cục đã định, thì không cần lo chuyện như vậy, mà hại chính con."

Tiêu Ngư với chuyện người ngoài có thể nhìn như không thấy, nhưng nàng quá coi trọng thân nhân. Nhưng thân phận của nàng bây giờ là Hoàng Hậu tân triều.

Không có một Đế Vương nào, có thể chịu được nàng luôn mong nhớ phu quân cũ và nhi tử của hắn.

Đạo lý Tiêu Ngư đều hiểu, nhưng khi nghe được tin Triệu Hoằng chết, lúc Tiết Chiến nói ra có chút vô sỉ, vốn không có cách tĩnh tâm suy nghĩ.

Nàng nói: "Nữ nhi biết." Nói dứt lời với La thị, Tiêu Ngư mới nhìn Đường thị bên cạnh bà, Tranh Ca nhi trong ngực Đường thị khoẻ mạnh kháu khỉnh, lúc này đang ngủ, trong miệng phun bong bóng. Ngày thường nàng nhất định sẽ ôm cho đã, lúc này nàng sợ truyền bệnh cho nó.

Tiêu Ngư không đi ôm, nhìn khuôn mặt trắng trắng mập mập của hắn, đưa tay, cẩn thận từng li từng tí đụng đầu hắn. Tiêu Ngư nhếch miệng lên, không kiềm được nở nụ cười.

Sau đó không để bọn họ ở lâu. Sau khi mấy người La thị đi, cảm xúc Tiêu Ngư nhìn qua khá hơn một chút, uống thuốc rồi ngủ, sau đó phân phó Xuân Hiểu: "Ngươi đi thăm dò một chút, ngày xưa trong cung cô mẫu xảy ra chuyện gì."

Mặc dù Xuân Hiểu nghi hoặc, nhưng không hỏi nhiều. Gật đầu đáp ứng.

[ EDIT ] Thê Tử Của Bạo Quân - Mạt Trà Khúc KỳWhere stories live. Discover now