Chương 85: Cắt cỏ

717 19 0

  Hoằng nhi. Sắc mặt TIêu Ngư lập tức trở nên tái mét, ánh mắt nhìn về phía Xuân Hiểu, giọng run rẩy:: "Em, chuyện em nói là thật?"

Xuân Hiểu biết tình cảm của Tiêu Ngư đối với Triệu Hoằng, thật sự coi hắn như thân tử (con ruột). Ban đầu ở cũng đình, Triệu Hoằng vô phụ, Tiêu Ngư tang phu, hai người ở chung sớm chiều, hiển nhiên cảm tình kia không cần phải nói. Đối với tình yêu nam nữ, nàng vẫn còn ngây thơ, trong lòng luôn đặt thân nhân ở vị trí đầu tiên. Mà Triệu Hoằng, cũng dần dần được nàng tính vào phạm vi thân nhân.

Xuân Hiểu gật đầu, nhẹ giọng trấn an nói: "Nương nương, người đừng nên quá đau lòng."

Sao Tiêu Ngư có thể không đau lòng được? Những ngày qua, nàng cố gắng hết sức trách tiếp xúc với Triệu Hoằng, là muốn hắn có thể sống yên ổn trong An Vương phủ. Bên cạnh hắn có Khương mama, sẽ chăm sóc hắn thật tốt. Tiếp xúc nhiều với nàng, trái lại càng khiến cho Tân Đế chú ý tới.

Nói cho cùng, là Đế Vương tiền triều, tuổi còn nhỏ thì đã sao chứ? Vốn dĩ sự tồn tại của hắn chính là hạt cát trong mắt Tân Đế.

Nàng có lòng yêu mến với Triệu Hoằng, dù sao cũng đã từng chung hoạn nạn, cũng là hài tử đầu tiên gọi nàng là nương thân. Kỳ thực còn có một nguyên nhân nữa. Trước đây khi cô mẫu nàng tuẫn quốc (hy sinh cho tổ quốc), nàng sợ hãi, không muốn chết, dù nàng hiểu rõ đạo lý kẻ thức thời trang tuấn kiệt, nhưng cuối cùng vẫn khiến cô mẫu thất vọng. Bởi vì có Triệu Hoằng, nàng có đầy đủ cớ để sống sót.

Nhưng mà hiện tại, Triệu Hoằng đã không còn...

Tiêu Ngọc Chi vẫn chưa đi xa, đang lén lút nghe trộm ở bên ngoài. Nghe đến những điều này, tự nhiên là kinh ngạc đến mức đôi mắt đột nhiên trợn to.

Triệu Họa đã chết còn chưa tính, vốn dĩ đó là kẻ khiến người ta ghét. Nhưng mà Triệu Dục... Tiêu Ngọc Chi từng nghe nói qua một chút, biết trước đây là Triệu Dục giả chết. Tân Đế hung tàn thô bạo, Triệu Dục thân là Đế Vương tiền triều, muốn nhanh chóng loại trừ hắn cũng là lẽ đương nhiên.

Có điều... Trong đầu Tiêu Ngọc Chi hiện lên thân hình nhỏ gầy của Tiêu Ngư.

Thầm nghĩ: Phu quân hiện tại giết phu quân trước đây, ngay cả nhi tử cũng đã mất đi. Việc này cũng quá tàn nhẫn.

Cổ nàng ta chợt lạnh, sờ sờ theo bản năng. Lúc nhìn thấy Đế Vương đối tốt với Tiêu Ngư, nàng ta còn hâm mộ, nếu nàng ta có thể gả cho Đế Vương thì tốt rồi, sẽ vô cùng uy phong. Hiện giờ... Vẫn là thôi đi. Dù Quách An Thái kia là hiếu tử, dù sao vẫn còn có phần nhân tính.

Loại đại sự này, e rằng Tiêu Ngư không muốn để nàng ta nghe được, Tiêu Ngọc Chi vội vã biến mất.

...

Sắc trời tối dần. Trong Ngự Thư phòng, Đế Vương phê duyệt xong một xấp tấu chương dày, không nghỉ ngơi chút nào, đưa tay cầm khối gỗ khắc và dao khắc bên cạnh lên, cúi đầu chạm trổ.

Gỗ tử đàn chất lượng tốt nhất, đã bỏ đi vài khối, cuối cùng hiện tại cũng có tiến bộ. Một con cá mập mạp kia, cũng đã dần hiện rõ hình dáng.

Sau khi khắc một lúc lâu, Đế Vương cầm khối gỗ, hỏi Hà Triêu Ân bên cạnh: "Ngươi thấy Trẫm khắc thế nào?"

Hà Triêu Ân thuận theo, mỉm cười đáp: "Thủ nghệ của Hoàng Thượng tinh xảo, chạm trổ con cá này trông rất sống động."

Đế Vương uy nghiêm hơi nhíu máy, có chút đắc ý mơ hồ. Nghĩ đến tên Vệ Đường thủ nghệ xuất chúng kia, nếu không phải vì hắn đã nghiên cứu kỹ thuật này từ nhỏ, chưa chắc bản thân đã thua kém hắn. Tiết Chiến lại cúi đầu khắc một lúc, nhẹ nhàng thổi vài cái, xem như trân bảo, khẽ thổi vụn gỗ ở phía trên xuống. Đôi tay xoa xoa nhè nhẹ, sau đó khóe miệng liền cong lên tươi cười.

Xem giờ, hẳn nhiên đã không còn sớm. Tiết Chiến thu dọn một hồi, bước nhanh trở về Phượng Tảo cung.

Bóng đêm càng sâu, trên hành lang thắp đèn lồng Dương Giác, bóng dáng cao lớn của Đế Vương đi lướt như bay, bước nhanh về phía trước. Đến bên ngoài Phượng Tảo cung, lại đột nhiên đứng lại, giơ tay sửa sang lại nếp nhăn trên áo bào, rồi sau đó mới ngẩng đầu đi tiếp, bước vào không nhanh không chậm.

Trong tẩm điện có hương nhang, thơm ngát nhàn nhạt, là mùi hương thường có trên người Tiêu Ngư. Tươi mát sảng khoái, vô cùng dễ ngửi. Tiết Chiến là người thô lỗ, không hiểu về mùi hương, trước đó từng hỏi Tiêu Ngư đây là hương gì, có điều lúc ấy y chỉ nhìn thấy cái miệng nhỏ lúc khép lúc mở của nàng, những mùi hương mà nàng nói, y không nghe vào được một chữ nào.

Tiết Chiến cười cười, tiến vào tẩm điện, vòng qua tấm bình phong bằng gỗ trầm hương chạm trổ tứ quý như ý, liền thấy một bóng dáng nhỏ nhắn đang ngồi ở mép giường đưa lưng về phía y.

"Sao vẫn chưa ngủ?" Tiết Chiến hỏi, bước nhanh tới, ngồi xuống cạnh nàng, đưa đôi tay ra, ôm lấy nàng từ phía sau, cúi đầu sát lại muốn hôn xuống, "Đang đợi Trẫm?"

[ EDIT ] Thê Tử Của Bạo Quân - Mạt Trà Khúc KỳWhere stories live. Discover now