Chương 52: Rất thơm【lại càng đơn độc】

900 19 1

  Chẳng biết tại sao, Tiết Chiến lại nằm mơ đến một màn đó... Ngày đó núi rừng rất yên tĩnh, y hành tẩu giữa khu rừng, tìm kiếm thức ăn. Cướp từ trong miệng hai con sói rừng được nửa con sơn dương... Y rất đói, thịt làm y hưng phấn, thống khoái ăn một chân con sơn dương, còn dư lại y cũng không mang về. 

Y không cần dự trữ thức ăn, dã thú dũng mãnh có năng lực cướp thức ăn mỗi ngày.

Chỉ là hôm nay núi rừng lại có chút không bình thường, từ rất xa, y nhìn thấy phía trước mơ hồ có chút ánh sáng, y chậm rãi đến gần, càng gần, càng nghe được một số âm thanh.

Chờ y tiếp tục đi về phía trước, bên tai chợt nghe tiếng "răng rắc", là tiếng nhánh cây khô vọng lại.

Nhạy cảm cực độ và cảnh giác làm y nhanh chóng đi đến cạnh bụi cỏ phía kia, chờ khi y muốn đưa tay ra, thì thấy một bóng dáng nho nhỏ khẽ run đứng lên.

Ánh mắt của Tiết Chiến dừng lại.

... Không phải sơn dương, cũng không phải hươu rừng, càng không phải là hổ lang dã báo.

Gương mặt của nàng thực sự quá nhỏ, nhìn qua sạch sẽ, gương mặt trắng nõn, không có lông tóc dư thừa, một đôi mắt to trắng đen rõ ràng tràn đầy kinh hoảng và sợ hãi, cầm trong tay một đồ vật trắng xóa, hình như là đồ ăn, run rẩy giơ lên, bộ dạng như muốn cho y. Nàng miệng mở khẽ nói gì đó với y, y nghe có chút hiểu, muốn mở miệng nói chuyện với nàng, lại phát hiện mình chỉ có thể miễn cưỡng phát ra một số âm thanh, cơ bản không có cách giao lưu với nàng.

Nàng giơ tay lên, nhìn ánh mắt của y, sau đó từ từ nhìn đằng sau, giống như muốn dẫn y đi một nơi nào đó.

Y đi theo.

Đi trong chốc lát, chờ đi tới một nơi hơi trống trải, mới thấy nàng dùng sức quăng đồ gì đó trong tay. Ánh mắt y thẳng tắp nhìn chằm chằm đồ vật nàng ném ra, bản năng chạy tới đoạt... Chỉ là vừa mới nhặt lên, mặt đất dưới chân chợt lõm lún xuống dưới.

"Soạt" một tiếng, đống lá cây kia nhao nhao rơi xuống.

Y rớt xuống dưới đáy, chân phải tức thì bị một đồ vật kiên cố gắt gao kẹp lấy. Y cúi đầu, nhìn đồ bẫy thú kẹp chặt lấy bắp chân y, càng động đậy, kẹp càng chặt... Sau đó là tiếng không ngừng đâm vào da thịt.

Kịch liệt đau đớn làm y chảy mồ hôi lạnh ròng ròng.

Một lát sau, bên tai liền truyền đến âm thanh từ xa truyền tới, từ từ tới gần y. Y lập tức đưa tay, hai tay dùng sức kéo bẫy thú ra, máu tươi chảy cuồn cuộn từ trên đùi ra ngoài, chợt cắn răng một cái, đồ bẫy thú bị y kéo ra hai bên.

Rốt cuộc y lấy chân ra ngoài.

Nghe được âm thanh kia cách y càng ngày càng gần, mới vội vàng nhặt đồ vật bị nữ tử kia ném lên. Thân thể khỏe mạnh nhảy lên, linh hoạt như dã báo, nhẹ nhõm nhảy ra khỏi hố sâu.

Kéo lấy cái chân đẫm mẫu, nhanh chóng đi vào trong rừng.

"... Niên Niên đừng sợ, chỗ kia là phụ thân dùng để giam giữ dã thú." Là giọng nói của một nam nhân.

Y không ở lâu, nhanh chóng rời khỏi nơi đây, trở lại bên trong động nghỉ ngơi. Ngồi xuống, y nhìn bắp chân của mình, da thịt bị kéo rách, máu còn đang không ngừng chảy, đụng vào chỗ nào cũng làm y cảm thấy đau đớn vô cùng. Với tay lấy lá cây bên cạnh dùng sức sát trên đùi máu, chợt mò tới một đồ vật mềm mại, tay của y bỗng ngừng lại, nghiêng đầu quan sát, cuối cùng cầm nó lên, đưa tới bên miệng.

Y thử cắn một cái, thức ăn này gần như là dùng một chân y tới đổi.

... Rất thơm.

Đó là lần đầu tiên y được ăn bánh bao thịt dê ngon như vậy.

...

Tiết Chiến tỉnh lại từ bên trong đau đớn kịch liệt.

Theo bản năng sờ chân của mình, khẽ vươn tay, liền đụng phải thân hình mềm mại trong khuỷu tay mình.

Hương thơm nhàn nhạt làm cho bụng của y bỗng căng cứng, Tiết Chiến cúi đầu, cho dù là ban đêm, y cũng có thể thấy rõ ràng mặt mày của nàng. Hơi đưa tay qua, lòng bàn tay thô ráp chậm rãi di chuyển trên má phấn nộn của nàng...

Bỗng nhiên tỉnh lại. Tiết Chiến khẽ nhích lấy cánh tay nàng đang ôm của mình sang một bên, chậm rãi ngồi dậy.

Sau đó xốc chăn phủ gấm lên, đưa tay sờ vết thương trên đùi phải của mình. Lông mày Tiết Chiến cau lại, lại tiếp tục ngẩng đầu nhìn nàng, thấy nàng ngủ ngon, liền đưa tay kéo cái chăn đang đắp dưới chân nàng lên. Trong nháy mắt lộ ra đôi chân mảnh khảnh, trắng nõn, không tỳ vết.

Tiết Chiến sờ chân ngọc khéo léo của nàng, chậm rãi hướng lên trên, cuối cùng lòng bàn tay rơi xuống trên bụng bắp chân của nàng.

Vốn Tiêu Ngư ngủ rất thoải mái, chỉ là trên đùi bỗng truyền đến một trận đau đớn, làm nàng lập tức tỉnh lại. Nàng ngẩng đầu, nhìn thấy bên chân mình một bóng dáng đen kịt, theo bản năng quát to một tiếng, sau đó duỗi chân còn lại ra, hung hăng đá tới.

Không đá trúng.

Ngược lại bị y giữ ở trong lòng bàn tay.

Tiêu Ngư vừa sờ bên tay, bỗng có chút kịp phản ứng, nàng há to miệng: "Hoàng..."

"Là trẫm."

Hù chết nàng! Tiêu Ngư gần như bị y dọa đến chảy mồ hôi lạnh ròng ròng, mà Xuân Hiểu và Xuân Trà canh giữ ở bên ngoài tẩm điện thì cùng nhau chạy vào, bên trong tẩm điện lập tức đèn đuốc sáng trưng.

Tiêu Ngư ngẩng đầu nhìn Tiết Chiến, nghe giọng nói vội vàng của các nàng, mới nói: "Không có việc gì, chỉ gặp ác mộng thôi."

Hai chân bị y một trái một phải nắm lấy, tư thế như vậy gương mặt của Tiêu Ngư như bị phỏng, có chút không được tự nhiên, vội vươn trở về. Cúi đầu xem xét, phát hiện trên bàn chân bên phải của mình, có hai hàng dấu răng chỉnh tề.

[ EDIT ] Thê Tử Của Bạo Quân - Mạt Trà Khúc KỳWhere stories live. Discover now