CHAP:7 ĐI DU LỊCH NÀO...(2)

5.1K 4 0

CHAP:7 ĐI DU LỊCH NÀO…(2)

Sau 4 tiếng bị tra tấn trên xe, khi vừa đặt chân xuống đất mẹ bao la, nhiều mem mừng đến nỗi tặng đất mẹ tất cả bữa sáng của mình(eo ui). Vì đi trong ngày nên lớp Anh không thuê khách sạn, mà đến ở nhờ nhà Quang. Nhà Quang khá gần với biển, lại rộng rãi nên chả có gì đáng nói, trừ một điều duy nhất..phải lội bộ nửa cây số vì xung quanh nhà Quang không có nơi gửi ô tô. Mặc dù trời đã sang đông nhưng cái nắng vẫn rất đáng sợ, nhìn mọi người xung quanh ai cũng có làn da châu Phi mà các nàng nhà ta không khỏi hoảng hốt, lo lắng cho làn da trứng bóc của mình.Giờ chắc ai cũng biết tại sao, Minh và Quang lại có làn da ngăm ngăm rồi nhỉ? Hè nào họ cũng về đây mà.

Tâm đi ngang hàng với Anh, cô bạn mặc bộ váy liền màu trắng cũng không khỏi than thở:

-biết thế này mặc như cậu còn hơn.

-đi bộ có 500m chết ai mà lo..-Anh lơ đãng.

-vẫn đủ để làn da của tớ như mấy người kia kìa..-Tâm chỉ chỉ vào mấy cô bé bán hàng ở lề đường.

-họ bán quanh năm lại khác- Anh nhíu mày- tiểu thư vừa thôi.

-không thèm nói chuyện với cậu nữa.-Tâm giận rỗi, chạy lên phía Quang đang dẫn đường phía trước.

Thấy vậy Minh đang đi đằng sau hai người cũng tiến lên đi cùng với Anh, cậu lên tiếng:

-cậu không hứng thú với chuyến đi này lắm nhỉ.?

-…

-này,sao im lặng……….

-anh Minh..!!!!!!!!!!!

Minh chưa nói hết câu đã nghe thấy một tiếng la chói tai từ đằng trước, Anh cũng ngước lên nhìn. Một cô bé 14,15 tuổi có nước da ngăm, nhìn thấp thấp mặc chiếc áo cánh và cái quần ngố sọc kẻ ca rô màu hồng. Mái tóc ngắn, nhìn rất dễ thương, cô bé chạy đến ôm cổ Minh, giọng vui mừng thấy rõ:

-em có nghe bà nói hôm nay anh về, em đợi anh từ sáng đến giờ, về mà không gọi cho em gì cả.

-Vân Anh, anh đi với lớp chứ có phải về thăm nhà đâu.- Minh có vẻ bối rối trước cái ôm quá nhiệt tình của Vân Anh, cậu khẽ liếc sang Anh, thấy cô đang nhìn vào Vân Anh, như nhận thấy ánh mắt cậu, cô khẽ ngẩng lên nhìn cậu với ánh mắt thản nhiên. Vừa định quay đi thì nghe thấy tiếng ô tô rất gần lại nghe tiếng hét của Quang:

-Mọi người mau tránh ra.

Anh quay sang nhìn về phía trước, một chiếc ô tô tải nhỏ đang lao đến, lại nhận ra mình đang đứng giữa đường. Khi chiếc xe tải chỉ còn cách vài m, cô nhanh tay xô thật mạnh hai người trước mắt vẫn đang đứng ngây, ôm nhau. Xong cô cũng khẽ nhảy về sau hai bước dài cách một khoảng đủ xa với chiếc ô tô.

-vụt…

Chân vừa chạm đất, chiếc ô tô lao qua như tên bắn, đằng sau có 2 chiếc mô tô cảnh sát bám theo, một người còn luôn miệng la hét:

-chặn tên tài xế say xỉn đó lại…………………….

Nhíu mày nhìn chiếc ô tô đi xa, cô quay lại nhìn Minh và Vân Anh. Họ bị xô mạnh, lăn vài vòng và giờ vẫn đang nằm trên đường. Cô bạn Anh kia, miệng luôn la hét:

Anh Nhất Định Làm Em Yêu AnhĐọc truyện này MIỄN PHÍ!