CHAP 1: CÔ GÁI LẠNH LÙNG

14.3K 35 2

CHAP 1: CÔ GÁI LẠNH LÙNG

Hoàng Anh là một cô bé được sinh ra trong một gia đình đầm ấm hạnh phúc. Gia đình khá giả, bố mẹ yêu thương, chiều chuộng. Đến năm 13 tuổi, trong một tai nạn giao thông, mẹ đã vĩnh viễn rời xa cô. Thời gian đầu bố cũng cố gắng yêu thương như mẹ cô đã làm với cô. Nhưng sự cô đơn đã khiến ông đi thêm 1 bước nữa. Mẹ kế rất ghét cô, bố thường đi làm ăn xa, ở nhà mẹ thường xuyên mắng chủi thậm chí đánh đập cô thậm tệ, những cái tát, cái roi vọt đã khiền cô trở lên lì đòn và bắt đầu thờ ơ với tất cả mọi thứ. Cô ghi tên tham gia học taekwondo và là một ứng cử viên ưu tú của các giải lớn nhỏ trong nước. cô không còn tin vào tình yêu thương trên đời nữa, ở cô luôn có một rào cản vô hình với các bạn cùng trang lứa, cô không có bạn, cô thường đi đánh nhau sau những lần bị mẹ kế hành hạ. ai nhìn thấy cô cũng tránh hết ra không dám đến gần và cô trở lên lạnh lùng với tất cả mọi thứ.

*

BA NĂM SAU.

Nhờ có IQ cao cộng với việc học để quên đời cô đỗ vào một trường trung học danh tiếng của thành phố. Bố rất tự hào còn mẹ kế thì ngày càng ghét cô ra mặt tìm đủ mọi lý do để mắng cô, để hạ nhục cô,. Trước ngày nhập học 1 ngày cô đã nói chuyện với bố:

- con muốn trọ học?..

-vâng..

- tại sao?

-trường cách đây hơn 20 cây số rất bất tiện cho việc đi lại mà con lại học cả ngày, hơn nữa con đã lớn, con muốn tự lập..

Bố suy nghĩ về điều cô nói rất lâu rồi nói:

-nếu con muốn vậy thì cứ quyết định vậy đi..

-vâng cảm ơn bố, con về phòng thu dọn..

-con đi luôn à?

-vâng…

Cô lên phòng thu dọn tất cả đồ đạc của mình, cũng không nhiều chỉ mất hai va ly quần áo và vài vật dụng ,sách vở trong một cái ba lô to, khoảng hai giờ chiều khi bố đã tìm được một nhà trọ thích hợp cách trường khoảng 1 cây số, cô chào bố và lên đường. bố cho cô một khoản tiền để lo tiền học và sinh hoạt phí tháng đầu, mỗi tháng bố sẽ gửi một lần cho cô,. Bố nhìn theo cô đến khi xe buýt đi khuất bóng mới trở về nhà. Mẹ kế mừng ra măt khi không còn đứa con chồng ương ngạnh trong nhà nữa, mặc dù mặt thể hiện vẻ buồn nhưng trong bụng mừng như trúng vé độc đắc vậy…

Ngồi trên xe buýt hơn một giờ đồng hồ, xe đỗ ở bến cách nhà trọ hơn 500m. hơi khó khăn với hai cái vali và cái ba lô to sụ nhưng cuối cùng cô cũng tìm ra nhà trọ của mình. Mở cửa ra. Phòng trọ không lớn, có hai 3 gian một gian sinh hoạt khoảng 20m vuông, ở đây kê đúng một cái sô pha và một bàn uống nước. phòng ngủ khoảng hơn 15m và có một cái giường đôi, một tủ quần áo,một cái bàn nhỏ nhìn đã cũ nhưng chắc chắn,một cái giá sách nhỏ ,một cây quạt máy. Còn một gian nhỏ tổng là khoảng 17m bao gồm khu bếp, nhà tắm và nhà vệ sinh. Tuy nhỏ nhưng khá sạch sẽ. trên bàn bếp có mấy cái xoong chảo và mấy dụng cụ nhà bếp nữa,còn có một cái tủ lạnh nhỏ. Có vẻ bố đã nhờ chủ ở đây sắp xếp cho cô. Sau khi nhìn quanh nhà cô quyết định đi mua thêm mấy vật dụng để lau dọn phòng trọ. Lát sau cô khuân về cái chổi quét nhà, cây lau nhà,mấy cái rổ, nước lau nhà, nước rửa toa-lét, mấy cái cốc…khó khăn lắm mới lôi được chúng về vì quá nhiều. dù đang mệt phờ nhưng cô vẫn đứng dậy lau dọn nhà cửa sạch sẽ. những việc này, mẹ kế bắt cô làm suốt ngày nếu bố không ở nhà nên cô khá thành thạo kể cả việc nấu nướng nữa. trong bếp đã có sẵn một cái bếp điện nên cũng chả lo lắng gì là mấy. Khi nhà cửa đã sạch sẽ, thoáng mát, cô hài lòng rồi đi tắm….

Anh Nhất Định Làm Em Yêu AnhĐọc truyện này MIỄN PHÍ!