Chương 2

4K 56 9

Sáng ngày 11 tháng 1, Mã Đảng Bồi đến cơ quan chưa đầy nửa tiếng đồng hồ thì Đội trưởng đội Điều tra hình sự xông thẳng vào phòng, sắc mặt nhợt nhạt, giọng điệu gấp gáp: "Sếp Mã, nhanh lên, khẩn trương nào, xảy ra chuyện lớn rồi, đám người của Phòng Công thương đã bị bắt cóc!"


Mã Đảng Bồi sững sờ trong giây lát, gần như không kịp phản ứng lại: "Cậu nói bắt cóc gì cơ? Xảy ra chuyện gì?"


Đội trưởng thở hổn hển: "Vừa rồi, mới cách đây năm phút, một... một người gọi điện thoại đến báo cảnh sát, nói... nói rằng tất cả bảy người của Phòng Công thương đều đang nằm trong tay của hắn. Hắn yêu cầu... yêu cầu trong vòng 24 giờ phải giải thể... hiệp hội doanh nghiệp trực thuộc Phòng Công thương, đồng thời lên báo xin lỗi dân chúng và thừa nhận việc thu phí bừa bãi trong mấy năm qua. Cam kết... cam kết từ nay về sau sẽ không bao giờ thành lập các tổ chức tương tự như vậy nữa. Nếu không... nếu không..."


"Nếu không thì sao hả?" Mã Đảng Bồi hỏi gấp.


Đội trưởng Đội điều tra hình sự dè dặt nhìn ông, giọng sợ hãi: "Nếu không tất cả bọn họ sẽ chết trước tối mai."


Tức thì, văn phòng lặng ngắt. Toàn thân Mã Đảng Bồi như bị đông cứng lại, ông đờ ra phải tròn nửa phút, sau cùng ho một tiếng rồi mở miệng nói: "Cái thằng thần kinh nào điện thoại đến đấy, nó... nó đang đùa hả?"


Mặt vị Đội trưởng lộ vẻ bối rối, nói: "Hình như... Chắc là không phải đùa đâu."

"Có ghi âm cuộc gọi lại không?" Mã Đảng Bồi hỏi.


"Có ghi lại, đối tượng gọi trực tiếp vào số 110 của Trung tâm cảnh sát nhưng giọng nói có lẽ đã được xử lý biến âm."

"Đưa ngay cho tôi nghe."


Vị Đội trưởng vớ lấy điện thoại trên bàn rồi gọi cho Trung tâm cảnh sát, nói một tràng, sau đó Trung tâm cảnh sát cho phát đoạn băng ghi âm.

Trong điện thoại vang lên giọng nói nặng âm kim loại do đã được xử lý kỹ thuật: 'A lô, xin chào, tôi đã bắt cóc một chiếc xe chở khách.'


'Anh là ai? Anh nói gì cơ?' Đây là lời của một nhân viên nữ ở trung tâm cảnh sát, rõ ràng cô ta còn chưa kịp hiểu chuyện gì.

Tên kia chẳng để ý gì phản ứng của cô, tiếp tục nói: 'Sáu nhân viên của Phòng Công thương Huyện và một tài xế, tổng cộng là bảy người, tất cả đều đang ở trong tay tôi. Có thể cô cho rằng tôi đang đùa, hãy nghe giọng của các con tin đi, vị này là Trưởng phòng: Tại sao chúng ta lại ở đây? Mày muốn làm gì hả?... Đây là Phó phòng: Đây là đâu, mày...Được rồi, không cần phải phát giọng của những người khác nữa, các người có thể cho người đi xác nhận vừa rồi có đúng là giọng của Trưởng, Phó phòng không.'

Người phát ngôn của thần chết - Tử Kim Trần (Trinh thám - HĐ)Đọc truyện này MIỄN PHÍ!