CHƯƠNG 1: ĐỘT NHIÊN YÊU THÍCH

659 41 4

Nói đến ân oán giữa Khương Bảo Bảo tôi đây và Kim Hữu Khiêm, phải ngược dòng thời gian về thật lâu thật lâu trước kia, khi đó tôi hai tuổi, Kim Hữu Khiêm chỉ vừa tròn một tuổi. 

Gia đình tôi và gia đình Kim Hữu Khiêm là hàng xóm, giao tình của hai bên cha mẹ cũng không tệ. Ngày đó tiệc mừng Kim Hữu Khiêm tròn một tuổi, có người đề nghị hai gia đình mang theo hai đứa nhỏ ra chụp ảnh chung, vì thế bốn người lớn liền nghiêm nghiêm chỉnh chỉnh xếp hàng, mẹ tôi đứng song song với mẹ Kim Hữu Khiêm, trong tay chia nhau ôm hai đứa nhỏ, còn để cho hai đứa dựa vào nhau. 

Một hai ba, chuẩn bị xong chưa – 

Trẻ con mà, mọi người đều biết rồi đấy, lòng hiếu kỳ rất mãnh liệt. Đứa nhóc hai tuổi nhìn thấy giữa hai chân baby bên cạnh có cái vật thể giống mình, liền hăng hái bừng bừng đưa tay qua sờ… 

Chuẩn bị — cười lên nào! 

Vì thế, giây phút mang tính lịch sử này, đã bị nhiếp ảnh gia vĩ đại ghi lại. 

Khi đó hai chúng tôi cộng lại còn chưa đến ba tuổi, mà tôi, đã thành công gian dâm cậu ta … 

Từ đó, Khương Bảo Bảo tôi trở thành nhóc lưu manh nhỏ tuổi nhất được ghi nhận trong tiểu khu chúng tôi, hai mươi năm khó khăn lắm mới đi qua, kỷ lục này vẫn không có người nào có thể phá vỡ, vô số sắc nữ sắc nam chỉ có thể lực bất tòng tâm, tinh thần chán nản. 

Thật lâu về sau, khi tôi phát hiện mình có ý với Kim Hữu Khiêm, tôi giấu một tấm hình sang ra dưới gối đầu, tính dùng làm đòn sát thủ — nếu Kim Hữu Khiêm không theo tôi, tôi sẽ lấy nó ra, dũng cảm yêu cầu chịu trách nhiệm với nam chính trong tấm ảnh này. 

… 

Thằng nhãi Kim Hữu Khiêm này từ nhỏ đã được hoan nghênh, dù là người lớn hay là trẻ con. Thằng nhãi này cũng luôn mang bộ dạng bé ngoan nghe lời, không biết đã lừa được bao nhiêu kẹo rồi, đối với việc này, tôi rất là ghen tị. Theo đó, tuổi thơ hồn nhiên của tôi, đã bị bóng ma ghen tị này bao phủ. 

Vì thế tôi bắt đầu khi dễ Kim Hữu Khiêm, sau này, khi dễ cậu ta đã trở thành một thói quen của tôi, ví dụ như kêu cậu ta chép bài tập giúp tôi, lấy tiền của cậu ta, làm hư đồ chơi của cậu ta, vân vân. Kim Hữu Khiêm lúc mới bắt đầu còn biết phản kháng một chút, sau này cậu ta rốt cục tuyệt vọng, mặc tôi khi dễ. 

Kỳ thực tên nhóc Kim Hữu Khiêm này cũng không nhu thuận như vẻ bề ngoài của cậu ta, ngược lại là khác, cậu ta rất nham hiểm, chính là nham hiểm một cách tương đối âm thầm. Nếu ai đụng đến một cọng lông của cậu ta, tuyệt đối sẽ chịu khổ… Tôi cũng thấu hiểu được đạo lý này từ quá trình đầy máu và nước mắt. 

… 

Thời gian thấm thoát trôi qua, chỉ chớp mắt, chúng tôi đều lên trung học. Lúc Kim Hữu Khiêm vừa lên năm nhất, ba mẹ cậu ta mua cho cậu ta chiếc xe đạp, ý định rèn luyện khả năng độc lập cho cậu ta, để cho cậu ta tự đạp xe đến trường mỗi ngày. Mẹ tôi thấy thế, cũng noi theo, mua cho tôi một chiếc xe đạp. 

Tôi không khỏi cảm thán, mẹ tôi đúng là hoàn toàn không hiểu con trai mình… 

Vì thế, từ đó về sau, mỗi ngày tôi yên tâm thoải mái ngồi ở sau xe Kim Hữu Khiêm, về phần đạp xe, từ đầu đến cuối tôi cũng chưa học được, hay nói cách khác là căn bản không thèm học. 

(YugBam) KHẨU VỊ NẶNG.Đọc truyện này MIỄN PHÍ!