Chương 126: Vợ chồng hợp tác chơi mạt chược.

20.6K 45 1

Editor: Trinh Minozie

Beta : Khoai Môn Kem


Cố Tiêu Tây bị giam tại một căn phòng cho thuê giá rẻ, bên ngoài có người canh giữ, hơn nữa lại đang ở tầng ba cho nên không thể nhảy qua cửa sổ mà bỏ trốn được. Trong phòng ngủ ngoại trừ một chiếc giường đơn ra thì chẳng có thêm đồ vật gì khác. Di động của Cố Tiêu Tây bị Tô Ngải Nhã lấy đi cho nên cô không liên lạc được với bên ngoài, cũng không biết ba của cô hiện giờ thế nào khi biết cô mất tích đã gần mười ngày nay, có lẽ ông ấy sẽ lo lắng sốt ruột như đang ngồi trên chảo lửa nóng. Bên trong túi xách của cô có tập bản vẽ, còn có thêm cây bút máy, là lúc trước cô học vẽ còn dư lại. Cố Tiêu Tây ngồi xuống đất, hai tay ôm đầu gối mắt nhìn ra bên ngoài. Cửa phòng bị mở ra, một người đàn ông đi tới đưa cho cô hộp cơm rồi nói
" Đây, cô ăn đi!" Cố Tiêu Tây ngẩng đầu lên nhìn hắn
“Rốt cuộc khi nào thì có thể thả tôi ra ngoài?”
" Cô cứ chờ đi, khi nào nhận được điện thoại thì chúng tôi sẽ thả cô ra!" Hắn nói xong liền muốn quay người đi ra thì nhìn thấy tay của cô đang đặt trên tờ giấy " Cô đang viết cái gì?" " Tôi chỉ là đang luyện tập vẽ tranh mà thôi, sao anh phải căng thẳng như vậy, tôi bị nhốt ở đây không có gì để làm nên mới tập vẽ, ngay cả như vậy cũng không được phép sao?" Hắn đưa mắt nhìn về phía cửa sổ duy nhất trong căn phòng rồi bước tới kiểm tra, sau khi chắc chắn rằng tờ giấy đó không thể truyền ra bên ngoài hắn nhìn cô " Tôi làm sao mà biết cô đang có ý định gì, cô muốn vẽ để giết thời gian thì cứ làm, nhưng nếu để tôi phát hiện ra cô có mục đích khác thì đừng trách tôi lấy dây trói cô lại." Cố Tiêu Tây giả vờ sợ hãi hỏi hắn " Tô Ngải Nhã chưa có ghé qua đây sao?” " Không có, không có ai quan tâm đến việc cô sống chết ra sao đâu!" Nói xong hắn liền đi ra khỏi phòng, cánh cửa bị đóng mạnh lại. Cố Tiêu Tây dùng đầu cây bút máy để chống đỡ cằm của mình, đem hộp cơm để sang một bên, liền vẽ phác thảo hình bóng của Nghiêm Trạm Thanh. Trong tâm trí của cô bây giờ chỉ quanh quẩn là hắn, cô bất chấp tất cả mà hạ thấp bản thân mình để yêu thương hắn nhưng có lẽ cho đến tận bây giờ, Nghiêm Trạm Thanh cũng không biết được rằng cô yêu hắn nhiều như thế nào đâu. Cô cho rằng, khuôn mặt của hắn dưới ngòi bút của cô sẽ rất mơ hồ, nhưng cô không nghĩ rằng cô lại vẽ giống như vậy. Nét vẽ linh hoạt như phượng múa rồng bay, càng về sau Cố Tiêu Tây càng không thể ngừng lại được, Nghiêm Trạm Thanh đã trở thành là máu thịt của cô, là tất cả của cuộc đời cô từ lúc nào cô cũng không hay biết. Cô yêu hắn, đó là thứ tình yêu không bao giờ thay đổi và cũng sẽ không thể nào mất đi. Trên tờ giấy trắng cô đang vẽ, khuôn mặt của hắn hiện ra ngày một rõ ràng hơn, ngón tay của cô khẽ lướt qua khuôn mặt mà cô ngày đêm mong nhớ, gương mặt của cô giãn ra miệng khẽ mỉm cười. Người ở phía bên ngoài mở cửa ra xem Cố Tiêu Tây đang làm gì. Cố Tiêu Tây yên lặng nằm ở mép giường, lần lượt vẽ chân dung của Nghiêm Trạm Thanh. " Ồ, đây là người đàn ông của cô sao?" Cố Tiêu Tây không để ý đến hắn tiếp tục cầm bút mà vẽ. " Tôi là đang nói chuyện với cô, không nghe thấy à?" Hắn đi đến trước mặt cô, giựt lấy bức vẽ của cô " Trông bộ dạng cũng thật phong nhã..." " Trả lại cho tôi!" Cố Tiêu Tây đứng dậy " Anh trả lại cho tôi!" Một người khác đứng bên ngoài liền tiến đến " Làm cái gì mà ầm ĩ vậy, còn lo chuyện không đủ nhiều hay sao?" " Cũng không phải vật gì tốt, trả cho cô!" Hắn nói xong liền đi ra ngoài, đem cánh cửa đóng sầm lại. Cố Tiêu Tây nhặt bức vẽ lên, trên mặt giấy có nếp nhăn cô vội vàng vuốt nhẹ lên bức tranh ấy. Mạch Sanh Tiêu cùng dì Hà mang theo không ít đồ đến bệnh viện, bố mẹ của Thư Điềm đang rất đau khổ, họ không còn đủ tâm trí và sức lực để thu xếp hết mọi chuyện. Nhưng nếu nhờ người khác chăm sóc cho Thư Điềm, Sanh Tiêu cũng không yên tâm, cho nên phải làm phiền dì Hà mỗi ngày đều chạy đến bệnh viện. Thư Điềm bình phục rất nhanh, khi Sanh Tiêu đi vào phòng bệnh thì bác sĩ cũng vừa cắt dây xong. Thư Điềm nhìn thấy cô liền đem chăn đắp lên chân mình " Sanh Tiêu, cậu đến rồi!" Thư Điềm rất quan tâm tới cảm xúc của Sanh Tiêu, điều này làm cho Sanh Tiêu cảm thấy đau lòng, cô cố nở nụ cười rồi đi tới " Tớ mang cơm tới cho cậu đây!" " Tớ đã nói cậu không cần phải vất vả mà chạy tới chạy lui chăm sóc tớ." " Không sao mà, đi nhiều một chút sẽ tốt cho cục cưng trong bụng." Mạch Sanh Tiêu ngồi xuống mép giường, cô nhìn chân của Thư Điềm, không biết phải mở miệng hỏi như thế nào. Thư Điềm thì quá hiểu cô đang suy nghĩ chuyện gì liền nói " Một tuần sau sẽ tiến hành lắp chân giả, Sanh Tiêu, đợi khi nào tớ hồi phục hẳn thì tớ có thể sẽ đứng lên được." Mạch Sanh Tiêu biết rõ là khi lắp chân giả sẽ rất đau, có một vài trường hợp đau đến mức không thể đứng dậy được nhưng cô vẫn luôn tin rằng Thư Điềm sẽ không giống như vậy, cô ấy rất kiên cường nên sẽ vượt qua được khó khăn này. Dì Hà lấy thức ăn ra đặt chúng trên tủ đầu giường rồi ra ngoài phòng bệnh chờ Sanh Tiêu. " Thư Điềm, mấy ngày nay trong bệnh viện có gì không ổn sao?" Thư Điềm lắc đầu, khuôn mặt cô giãn ra " Diễn trò thì tớ cũng đã diễn rồi, hiện tại, tớ sẽ sống thật vui vẻ, như vậy, mới có thể nói cho người khác biết tớ vẫn còn sống thậm chí là tớ đang sống rất tốt, sẽ làm cho người muốn hại cậu tức đến chết đó chứ." Mạch Sanh Tiêu đem hộp cơm đưa cho Thư Điềm " Không cần cậu như vậy đâu, tớ vẫn rất ổn mà!" " Tất nhiên cậu phải thật ổn vì người mẹ nuôi này vẫn luôn mong chờ cục cưng ra đời đấy!" Thư Điềm nhìn xuống bụng của Sanh Tiêu " Hâm mộ cậu thật đó, tớ cũng muốn có em bé!" " Sẽ có mà, cậu cố gắng đợi Tang Viêm trở lại..." " Sanh Tiêu, muốn bảo vệ một điều gì đó quan trọng là cảm giác như thế nào?" Lúc bắt đầu thì không chấp nhận nhưng đến bây giờ cô có thể hy sinh mạng sống của bản thân để bảo vệ đứa con này vì ít nhất cô biết nó con của cô, trong vô thức cô đã đem Duật Tôn loại trừ ra " Rất kì diệu, tớ chưa từng có cảm giác như thế này." " Sanh Tiêu" Tay của Thư Điềm đặt trên vai.của Sanh Tiêu " Bộ dạng của cậu lúc này mới đúng là của một người mẹ." Chính Sanh Tiêu cũng không nhận ra sự thay đổi của bản thân mình, cô vén tóc lên khóe môi nhẹ mỉm cười. Đi ra bệnh viện, dì Hà đang đứng đón xe, Duật Tôn vốn là muốn cho lái xe đưa đón nhưng Sênh Tiêu không chịu vì cô nghĩ sẽ không có chuyện gì xảy ra. Mạch Sanh Tiêu đứng ở bên cạnh chờ thì đột nhiên có người xông lại ôm lấy cô doạ cô sợ hết cả hồn. Cô bình tĩnh nhìn lại thì thấy một người phụ nữ hơn bốn mươi tuổi, đầu tóc thì rối bù quần áo tả tơi, bà liền giữ chặt hai tay của Sanh Tiêu " Tây Tây, Tây Tây..." " Bác ơi, bác nhận nhầm người rồi." Mạch Sanh Tiêu vẫn còn sợ nên bị bà ta giữ chặt không thể cử động được. " Tây Tây, con đi đâu vậy, làm mẹ tìm mãi cũng không tìm được con..." Dì Hà đón được một chiếc taxi, quay lại thì nhìn thấy một màn như vậy, bà vội chạy lại kéo người phụ nữ kia ra " Bà là ai?" " Không sao đâu dì Hà, tinh thần của bà ấy chắc có chút không ổn định thôi mà." Người phụ nữ không chịu buông, bà dang hai tay ra chặn đường Sanh Tiêu và dì Hà lại " Tây Tây, cùng mẹ trở về nhà đi con, mẹ không nên đuổi con đi, mẹ sai rồi con đừng giận mẹ nữa..." Mạch Sanh Tiêu nhìn khuôn mặt như mất hồn của bà, cô lại cảm thấy tội cho bà ấy, nhìn bộ dạng lúc này chắc là bị lạc đường, nói không chừng người nhà của bà đang vội vàng tìm kiếm " Dì Hà, chúng ta đưa bà ấy đến chỗ cảnh sát đi." " Không được!" Dì Hà không chút nghĩ ngợi liền từ chối "Duật thiếu đã dặn khi ra khỏi bệnh viện thì phải về nhà ngay, Sanh Tiêu, ai mà biết bà ta có thật là bị như vậy không hay là giả điên giả khùng, lỡ như gặp phải người xấu thì phải làm sao?" " Nhưng mà...." " Xe đến rồi, chúng ta phải đi thôi." Dì Hà lôi kéo cánh tay của Sanh Tiêu, chuyện chăm sóc Thư Điềm thì không nói làm gì nhưng bà không muốn ở ngoài đường gặp rắc rối, cũng vì Duật Tôn đã dặn phải chăm sóc cho Sanh Tiêu thật cẩn thận nên bà không muốn Sanh Tiêu gặp phải chuyện không hay. " Tây Tây, Tây Tây, con tha thứ cho mẹ đi con..." Người phụ nữ đuổi theo sau, dáng vẻ ốm yếu vì đói khát, cả người dơ bẩn khiến người khác không thể hình dung ra bộ dạng của bà. Dì Hà mở cửa xe, rồi ra hiệu cho Sanh Tiêu ngồi vào. Mạch Sanh Tiêu dừng bước, cô nhìn thấy người phụ nữ tội nghiệp lau nước mắt nhìn cô, làm cho cô không khỏi đau lòng, khi gia đình mà thiếu đi một người thì còn được gọi là gia đình sao? Cô mong muốn ba mẹ của mình còn sống để có thể báo hiếu cho họ, cho nên cô không muốn người khác cũng như cô không có cơ hội lo lắng và chăm sóc cho ba mẹ. Mạch Sanh Tiêu đi tới, không ngại dơ mà nắm lấy tay của người phụ nữ kia " Đi thôi, cháu đưa bác đi tìm con gái của bác" " Sanh Tiêu..." Dì Hà nhíu mày nhìn cô. " Dì Hà, yên tâm đi, chúng ta đón xe đến cục cảnh sát, ai mà dám ở đó gây chuyện sao?" Mạch Sanh Tiêu cùng người phụ nữ ngồi vào trong xe, tài xế xe taxi thấy vậy liền nói " Xe này của tôi không chở ăn mày đâu, hay là các người xuống xe đi." " Chú ơi, chú giúp dùm đi mà!" Người lái xe lắc đầu " Không được, không được, mau xuống xe đi." Sanh Tiêu trông thấy vậy, vốn là cô sẽ nói chuyện nhẹ nhàng nhưng bây giờ thì không thể nào nhẹ nhàng được nữa " Dì Hà, dì cứ ngồi ở ghế phía trước đi, cháu chưa gặp qua có quy định là ăn mày thì không được ngồi trên xe taxi, người ta bị như thế này thì đều là ăn mày hết sao?" Người tài xế thấy Sanh Tiêu không có ý định xuống xe chỉ đành phải lắc đầu tự nhận xúi quẩy " Đi đâu?" " Cục cảnh sát!" Dọc theo đường đi, người lái xe cũng không nói câu nào. Đối với thái độ của tài xế Sanh Tiêu cũng không quan tâm, nếu như hắn nói chuyện dễ nghe thì cô sẽ trả thêm tiền xe nhưng đã như vậy thì cô cũng không trả thêm tiền cho hắn làm gì. Ở trên xe, Mạch Sanh Tiêu chợt nhớ ra trong giỏ của cô có vài cái bánh bao, vì khi mang thai cô sợ mình sẽ mau đói nên mới đem theo, cô liền lấy bánh bao đưa cho người phụ nữ kia. Đến cục cảnh sát, Sanh Tiêu dẫn bà ta vào trong, nhưng đang đi thì bà ta vội kéo tay cô không chịu buông " Tây Tây, Tây Tây, con đi đâu vậy?" Cảnh sát kiểm tra tư liệu của người mất tích sau đó đã gọi điện thoại cho gia đình và bảo người nhà tới đón về. Bà ta khăng khăng giữ Sanh Tiêu ở lại, vì vậy cô phải cùng bà ấy đợi người nhà tới. Ba của Cố Tiêu Tây vội vàng chạy đến cục cảnh sát, phải rất vất vả con gái của ông mới được ra khỏi tù nhưng bây giờ thì lại mất tích làm cho ông vô cùng lo lắng, cũng may mà tìm được người vợ đã bỏ nhà đi mấy ngày nay, ông liền chạy vào ôm lấy vợ mình " Mấy ngày qua bà đi đâu vậy? Con gái của mình được ra khỏi tù rồi, tôi với nó tìm bà khắp nơi." " Tây Tây, Tây Tây ở đây này..." Bà chỉ vào Sanh Tiêu đang ngồi bên cạnh mình. Xoa đôi mắt đã rơm rớm nước mắt, ông liên tục cảm ơn Sanh Tiêu " Cảm ơn, thật sự cảm ơn cô..." Mạch Sanh Tiêu đứng lên " Dạ không có gì đâu bác đừng khách sáo!" Cô luôn tin rằng người tốt sẽ được báo đáp, nếu thấy người khác gặp khó khăn mà không giúp đỡ thì trong lòng sẽ cảm thấy không yên. Nhìn thấy hai người họ được đoàn tụ, Sanh Tiêu cảm thấy rất xúc động. Để vợ ngồi xuống ghế, ông quay lại hỏi cảnh sát " Cho tôi hỏi, con gái của tôi có tin tức gì chưa?" " Con gái của ông tên là gì?" " Cố Tiêu Tây." Mạch Sanh Tiêu giật mình, thì ra thế giới này nhỏ thật. " Chưa có tin tức gì cả, khi nào có thì tôi sẽ lập tức thông báo cho ông." Sanh Tiêu đi đến bên cạnh ông " Cố Tiêu Tây là con gái của bác sao? Thật sự là vậy sao? " Làm sao cô biết con gái của tôi?" Nhất thời Mạch Sanh Tiêu cũng không hình dung được cô và Cố Tiêu Tây có quan hệ gì " Cháu với cậu ấy... là bạn." Khi nói xong hai chữ " là bạn" Sanh Tiêu gật đầu nói " Chúng cháu là bạn." " Tây Tây nó được ra tù nhưng rồi lại mất tích, tôi gọi điện thoại cho nó nhưng không có ai nhận máy cả." Mạch Sanh Tiêu nhẹ giọng an ủi " Bác yên tâm đi, cậu ấy nhất định sẽ không có chuyện gì đâu." "Sanh Tiêu, chúng ta mau trở về nhà thôi." Dì Hà đi tới, nhắc cô nhanh chóng trở về nhà. Sau khi ba của Cố Tiêu Tây nói lời cảm ơn, cô liền an ủi ông vài câu rồi đi ra khỏi cục cảnh sát. Khi Duật Tôn trở về Ngự Cảnh Viên cũng đã là chạng vạng, nhưng vào bên trong nhà thì không thấy ai cả. Hắn liền lấy điện thoại di động ra đang muốn gọi điện thoại thì thấy Sanh Tiêu cùng dì Hà đã trở về, trong mắt hắn đã giảm bớt lo lắng nhưng vẻ mặt thì vẫn còn tức giận. Dì Hà thấy hắn như vậy bà lo không biết phải làm sao đây, còn Sanh Tiêu đã biết quá rõ tính khí của hắn nên cô lại ghế sô pha ngồi xuống đó, Duật Tôn đi tới muốn hỏi cô tại sao lại về nhà trễ như vậy thì cô đã nói trước " Anh đoán thử xem hôm nay tôi đã gặp được ai?" Duật Tôn tỏ vẻ nghi hoặc " Là ai?" Dì Hà chạy một mạch vào trong phòng bếp. Sanh Tiêu nhìn hắn rồi nói " Ba mẹ của Cố Tiêu Tây." Duật Tôn nghe xong dường như đang suy nghĩ gì đó. Mạch Sanh Tiêu đem túi xách để qua bên cạnh " Không phải là ngay đến Cố Tiêu Tây anh cũng đã quên rồi đó chứ?" Cho dù hắn có nhiều nữ nhân hơn nữa thì trí nhớ cũng không có kém như vậy chứ? " Bọn họ có chuyện gì sao?" " Anh biết không, Cố Tiêu Tây đã ra tù rồi!" " Em nói cái gì?" Duật Tôn ngồi xuống bên cạnh Sanh Tiêu " Theo lý thuyết thì người của Nghiêm gia sẽ không bỏ qua chuyện này, anh cho rằng cô ta sẽ phải mục xương trong tù." Sanh Tiêu nhìn ánh mắt của hắn, cô cảm thấy hắn thật sự là người vô tình lãnh khốc " Tôi nghĩ là do Nghiêm Trạm Thanh giúp đỡ cô ấy, dù sao cô ấy cũng bị liên lụy thôi, cô ấy vô tội mà." " Cô ta vô tội sao?" Một tay của Sanh Tiêu chống cằm nhìn hắn " Không đúng sao?" Duật Tôn bắt chéo chân, hắn lầm bầm " Cố Tiêu Tây ra tù... Cố Tiêu Tây." Sanh Tiêu nhìn ra chút manh mối trong mắt hắn " Chẳng lẽ chuyện có liên quan đến cô ta sao?" " Anh nghĩ không có khả năng này, Cố Tiêu Tây tính tình nhu nhược mà gia cảnh của cô ta hiện tại lại như vậy thì làm sao có đủ tiền để thuê kẻ khác giết người được." Nhưng hắn lại nhớ đến trước đây Cố Tiêu Tây đã hợp tác cùng Tô Nhu nên cũng không thể loại trừ khả năng cô ta làm ra chuyện này, hắn lạnh lùng nói " Nhưng cũng không hẳn là không thể. Phụ nữ hận thù thật đáng sợ!" Đôi mắt hẹp dài đào hoa của Duật Tôn nhìn chằm chằm qua chỗ Mạch Sanh Tiêu " Anh thì lại thua trong tay của một người phụ nữ, ở trên người của anh có những tổn thương dù là ngoại thương hay nội thương đều do cô ấy làm ra." Khi hắn nói ra hai chữ "nội thương" thì mười phần đều là sự mập mờ. Mạch Sanh Tiêu buông tay ra, cầm túi xách rồi đứng lên " Tôi cũng giống như anh thôi, chỉ vì một người đàn ông mà cuộc sống phải trải qua vô vàn đau khổ nhưng những tổn thương đó tôi sẽ quên đi, sẽ xem như chưa từng xảy ra chuyện gì cả." Duật Tôn nhìn chằm chằm theo bóng lưng của Sanh Tiêu đang đi lên lầu, trong lòng của hắn chợt cảm thấy đau nhói. Hôm sau, khi Mạch Sanh Tiêu rời giường, rèm cửa tất cả đều được mở ra, ánh sáng ấm áp của mặt trời chiếu khắp căn phòng. Cô rửa mặt xong chuẩn bị đi xuống lầu thì lại nghe được tiếng đàn du dương phát ra từ phòng khách như có thể truyền đến biển cả rộng lớn. Sanh Tiêu đứng ở khúc quanh ngay cầu thang, tiếng đàn ấy rất đẹp thì bỗng nhiên bị cắt ngang bởi tiếng chuông cửa. Dì Hà vừa mở cửa đã nhìn thấy Từ Khiêm hấp tấp chạy tới. Duật Tôn ngừng đàn nhìn người mới tới " Cậu đến làm gì vậy?" Mạch Sanh Tiêu cảm thấy có chút tiếc nuối đi xuống lầu. Duật Tôn đóng nắp piano lại, Từ Khiêm đứng ở bên cạnh châm chọc " Cậu đánh đàn để giả vờ làm quý tộc hay sao?" Duật Tôn cũng không để ý tới lời chọc ghẹo của Từ Khiêm, hắn ngẩng đầu lên thì nhìn thấy Mạch Sanh Tiêu đi xuống lầu. Từ Khiêm cầm ly nước dì Hà đem lên " Đi thôi, chơi vài ván mạt chược đi!" " Tôi không có hứng thú." " Lát nữa sẽ có cả Tước cùng Dung Ân tới chơi, cậu không chịu chơi thì sẽ thiếu người mà như vậy thì không vui gì cả, đi thôi!" " Em đi cùng không?" Duật Tôn hỏi Mạch Sanh Tiêu đang đứng bên cạnh hắn. Hắn nghĩ thầm, chắc là cô sẽ không đi còn hắn cũng lười chơi những thứ này. " Được!" Không nghĩ rằng cô lại đồng ý. Sanh Tiêu cũng muốn gặp Dung Ân, mấy ngày nay chạy tới chạy lui đến bệnh viện nên tinh thần cô cũng không được thư giản. " Vậy còn chờ gì nữa, đi thôi!" Từ Khiêm liền đi ra bên ngoài. Mạch Sanh Tiêu đi theo Duật Tôn vào hoa viên ở Ngự Cảnh Viên. Ở đây cây bạch quả xếp thành từng hàng thẳng tắp, Dung Ân đang ngồi trên võng cách chỗ này không xa. Còn Vương Linh thì đang chuẩn bị nguyên liệu làm Barbecue (BBQ) (Kem: Kiểu như hình thức làm đồ nướng ngoài trời) , Đồng Đồng cùng với mấy chú chó chơi đùa vui vẻ mặc cho có người đến cũng không phát hiện. Sanh Tiêu không đi vào nhà mà liền đi tới hoa viên chỗ Dung Ân đang ngồi. " Sanh Tiêu" Dung Ân ra hiệu cho Sanh Tiêu ngồi xuống bên cạnh mình. " Chị Dung Ân!" Gương mặt của Dung Ân vui hẳn lên " Gọi Ân Ân là được rồi." Sanh Tiêu mỉm cười, không khí trở nên thoải mái hơn hẳn. Cô hỏi " ăn đồ nướng ở đây sao ạ? "
“Đúng vậy, Vương Linh thiên vị hai chúng ta không cho ai làm cả, ai bảo chúng ta đều là phụ nữ mang thai." " Ân Ân, chị cũng là người ở thành phố Bạch Sa?" " Đúng vậy!" Khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú của Dung Ân ngước lên " Thời điểm gặp Duật Tôn, chị thấy anh ta có chút đáng sợ, người đàn ông này quá lạnh lùng, luôn làm cho chị có cảm giác âm trầm đến đáng sợ, nhưng mà bây giờ nhìn lại thì ác ma cũng có lúc sẽ bị cảm hóa." " Cảm hóa?" Sanh Tiêu lơ đễnh nói " Em sợ là rất khó!" " Sanh Tiêu, điều này hoàn toàn có thể xảy ra, chuyện giữa hai người thì chị không hiểu rõ nhưng chị tin là một người đàn ông như Duật Tôn mà muốn phụ nữ sinh con cho anh ta thì thật sự là không dễ chút nào, bởi vì một khi đã có quen sống một mình thì việc kết hôn sinh con sẽ là chuyện khó khăn đối với Duật Tôn." " Em cũng không biết nữa, có đôi khi em cảm thấy rất ngưỡng mộ khi nhìn gia đình người khác xum họp vui vẻ hạnh phúc, còn em, em cũng có gia đình đấy chứ nhưng lại không biết được cảm giác ấm áp hạnh phúc rất đỗi bình thường ấy, em nghĩ là em sẽ không còn cảm nhận được cái gì là hạnh phúc vui vẻ và cái gì là khổ đau. Em phải chịu thua trước thủ đoạn của anh ta, nếu như không phải vì đứa nhỏ thì thật sự cuộc sống của em so với cái xác không hồn cũng chẳng khác nhau là mấy, mà như vậy cũng tốt, tâm tình của em sẽ không vì anh ta mà lay động, mãi mãi cũng không cần phải quan tâm đến anh ta..." Bàn tay của Dung Ân nắm nhẹ lấy vai của Sanh Tiêu " Vậy em có nghĩ là làm như vậy thì em sẽ cảm thấy vui vẻ sao?" Mạch Sanh Tiêu nghiêng mặt qua nhìn vào ánh mắt đang hướng về phía trước của Dung Ân " Chị cũng đã từng có khoảng thời gian giống em, chị bị Tước bức đến đường cùng, chị đã từng nói với anh ấy rằng thế gian này ai rồi cũng phải chết mà sao anh ấy không chết đi? Về sau, đúng như ý nguyện của chị, anh ta xảy ra chuyện, chị cứ nghĩ là khi anh ta không còn trên đời này nữa thì lẽ ra chị phải cảm thấy vui vẻ vì được giải thoát chứ! Có thể cả ngày chị sống mà không quan tâm đến mọi thứ xung quanh, không biết làm sao mới có thể trở nên vui vẻ. Cho nên khi mất đi một người quan trọng với mình thì chị cảm thấy mình đã thay đổi, có cảm giác như mình cũng đã chết đi vậy." Sanh Tiêu nghe vậy ánh mắt trở nên mơ hồ. Khóe mắt của Dung Ân trở nên ửng hồng " Nhưng hiện tại thì chị rất hạnh phúc, nếu như hỏi chị rằng một người làm sai thì có thể được tha thứ hay không thì chắc chắn chị sẽ trả lời rằng có thể!" Khóe miệng Sanh Tiêu khẽ run, hai mắt vẫn chăm chú nhìn Dung Ân. Dung Ân nhẹ vỗ vai Sanh Tiêu " Vào nhà đi, chúng ta vào xem bọn họ chơi mạt chượt thế nào!" Mẹ của Dung Ân chân đã hồi phục, đã có thể bỏ cây trượng mà đi được, bà ngồi và vị trí hướng nam, có đôi khi cũng thỉnh thoảng chơi, chơi đi chơi lại đâm ra nghiện. Mạch Sanh Tiêu đi đến bên cạnh Duật Tôn, hắn rất thản nhiên kéo lấy tay cô " Ngồi xuống bên cạnh anh!" Nam Dạ Tước vẫn như trước, mái tóc màu rượu khiến hắn trông càng thu hút hơn. Tầm mắt của hắn lơ đãng liếc qua khuôn mặt của Sanh Tiêu, hắn thầm nghĩ đã đến lúc Duật Tôn nên bị trói buộc lại rồi. Sanh Tiêu ngồi bên cạnh Duật Tôn, cô ngồi xem nhưng vẫn không hiểu gì cả, hai mắt cũng đã nhức mỏi. Thế bài của Duật Tôn rất nhanh, động tác của hắn ung dung thanh thản. Khuôn mặt của Sanh Tiêu lại gần hơn "cái này phải chơi như thế nào?" Duật Tôn thấy bộ dạng thích thú của Sanh Tiêu, đầu lông mày của hắn nhẹ giương lên " Bên này gom lại thành một đôi thì sẽ hòa." Cô quan sát thật cẩn thận "À! Có phải chỉ cần bốc thêm quân 1 đồng nữa la được phải không?" Khuôn mặt cô ngước lên, nghiêm túc theo dõi Duật Tôn chơi. " Thì ra cậu đang đợi quân 1 đồng. " Từ Khiêm bật cười nhìn Duật Tôn. Nam Dạ Tước với mẹ của Dung Ân nghe vậy cũng không nhịn được cười. Họ cho rằng chính Mạch Sanh Tiêu đã tiết lộ bài của Duật Tôn. Khóe miệng của cô cong lên ngoan ngoãn im lặng. Duật Tôn cười nói " Đúng đấy! tớ hiện tại đang chờ quân một đồng." Đến lượt lấy bài Duật Tôn, Sanh Tiêu nhỏ giọng nói với hắn " Tôi lấy bài giúp anh!" " Được!" Mạch Sanh Tiêu vươn tay đến lấy lá bài, khi cô mở bài ra, Đúng là quân một đồng nhé”, ánh mắt cô sáng lên " có phải là được đánh được rồi không?" Từ Khiêm nghi ngờ nhìn cô " Không phải là....." Thì ra là Mạch Sanh Tiêu bốc nhầm vào quân một đồng khác . " Đúng! , Đánh đi!" Duật Tôn đem bài trong tay đặt xuống bàn. Bàn tay của Từ Khiêm che trên khuôn mặt tuấn tú, chuyện này là sao đây, đúng là cướp bóc mà! Nam Dạ Tước cùng với mẹ của Dung Ân lần lượt đẩy bài. Mạch Sanh Tiêu ngồi bên cạnh nhìn họ chơi bài liền cảm thấy buồn ngủ. Cô ngồi dựa vào bên cạnh Duật Tôn, đầu tựa vào vai của hắn rồi thiếp đi lúc nào không hay. Đang mơ màng ngủ thì cô cảm giác được thân thể của mình nghiêng về phía sau, Sanh Tiêu giật mình tỉnh lại, hai tay giữ chặt lấy cánh tay của Duật Tôn. Tay hắn đang ôm lấy thắt lưng của cô, điều nay làm cho sắc mặt của Sanh Tiêu không khỏi ửng hồng lên. Đôi môi hắn dán vào phía sau vành tai của cô nói khẽ " Không sao đâu, dựa vào anh ngủ đi." Mi mắt của cô rũ xuống, cả người dựa vào người Duật Tôn, khuôn mặt nhỏ nhắn giãn ra hai mắt khẽ nhắm lại ngủ một giấc.

Chìm Trong Cuộc Yêu (full) - editor: Khoai Môn KemĐọc truyện này MIỄN PHÍ!