Chap 1: Gia biến và lưu lạc

2.8K 72 1

_Mẹ ơi...ba ơi...đừng bỏ con lại mà

_Con gái con ở lại với hai bác vui vẻ mẹ và ba phải đi rồi-"Người mẹ hiền dịu xoa đầu nó"

_Không mà...đừng bỏ con..con sợ lắm-"Nó khóc nấc lên"

Nó càng nói thì ba mẹ nó càng rời xa nó hơn họ từ từ đi xa ra biển rồi mất tích. Nó như muốn gào thét lên khi ba mẹ đã bỏ nó đi
_Không...mà...không ở lại với con đi mà...con sẽ ngoan mà..ba mẹ ơi...

_Ba mẹ ơi, đừng đi mà...KHÔNG!!!!-"Nó Gào thét lên"

Bỗng một người phụ nữ từ đâu chạy vào ôm chầm lấy nó . Nhận được hơi ấm từ ai đó nên nó cũng bất giác ôm lại và bắt đầu khóc nức nở

_Trúc à, đừng khóc nữa nào...nín đi...mẹ thương nhé-"Giọng nói đó là của Vân bạn của mẹ Trúc"

_Mẹ nuôi ơi...ba mẹ con...híc
..đi đâu..híc híc...mất rồi..huhuhu

_Nào ngoan nào con...ba mẹ con đang ở thiên đường họ sẽ buồn khi con cứ khóc hoài đấy-"Cô vuốt ve tấm lưng nó"

_Dạ..híc...con sẽ ngoan mà...con sẽ không khóc nữa...-"Nó vùi vào lòng Vân"

_Nhưng ba mẹ..con...đi lâu quá..híc...híc-"Nó vẫn còn nấc lên"

_Khi nào...ba mẹ...mới về với con-"Nó ngước lên nhìn cô"

Nghe đến đây bỗng nhiên gương mặt cô trở nên buồn lạ thường . Co lại nhớ đến chuyện 5 tháng trước

____5 tháng trước____
Ba mẹ Trúc và Ba mẹ Chi là bạn thân của nhau đã lâu họ đã xây nhà cạnh nhau để tiện cho việc qua lại,họ chọn nhà ở một nơi khá vắng vì họ thích sự trên tĩnh và thiên nhiên ở đây. Nhưng thật không mấy hôm định mệnh ấy lại đến

Nhà của hai bên bỗng nhiên bị cháy đó chập điện...tất cả gia đình Chi đều đã ăn toàn ra ngoài nhưng riêng gia đình Gil thì lại bị kẹt ở cửa:

_Trúc à..mau chạy đi con -"Mẹ kêu Trúc chạy đi"

_Tụi bây cố lên tụi tao sẽ cứu bây mà-"Thái cố gắng hết sức để đẩy cánh cửa nhưng không được"

_Không được rồi Thái à....không ổn rồi-"Trung lắc đầu ko thôi"

_Vân đỡ lấy Trúc-"Mẹ Trúc đẩy nó lại với Vân"

_Ko mẹ ơi-"Nó ko chịu mà cứ khóc mãi"

_Vũ à...mày cố lên đi vợ chồng tao sẽ giúp này mà-"Cô ôm Trúc và Chi vào lòng"

Lửa cháy ngày một lớn hơn nhưng vẫn chưa cứu được ba mẹ của Trúc . Trúc nó cứ khóc mãi không thôi, nó sợ lắm...

_Thái...mày nghe lời tao ráng nuôi bé Trúc giúp tao , cho nó ăn học thành tài và mày hãy thay tao và vợ tao làm một người cha, người mẹ tốt nhất cho nó. Nó còn nhỏ lắm nó còn có tương lại sau này tao ko thể dập tắt tương lai của nó được nên màu hãy giúp tao thực hiện ước mơ của bé Trúc nha. Vợ chồng tao không xong rồi-"Trung mệt mỏi cố gắng nói"

_Ba Mẹ Ơi huhuhu-"Trúc gọi tên trên những giọt nc mắt"

_Không được mà, nhất định hai bây phải sống chứ. Sống cho tương lai sau này của Trúc, sống cho tình bạn của chúng ta tụi bây hiểu không-"Thái giận dữ phá cửa nhưng ko được"

_Huhu Tụi bây ko dc bỏ vợ chồng tao-"Vân cũng khóc theo"

_Không được rồi mày mau chạy đi nhanh lên lửa lớn lắm rồi mau dắt con tao và bé Chi chạy đi-"Vũ hét lên"

_Không được mà Chồng ơi mau lên đi-"Vân thói thúc"

_Dừng lại đi vô ít thôi,tụi tao ko được rồi đến đây thôi. Nhớ chăm sóc tốt cho hai đứa nha, vợ chồng tao ở trên trời cũng mong muốn hai tụi nhỏ được hạnh phúc. Tạm biệt-"Thái nói trong những tiếng ngạt thở"

Vừa dứt câu thôi, từ đâu trên nền nhà rơi xuống một mảng tường lớn làm nó che khuất cả ánh nhìn của hai bên. Và lửa bắt đầu cháy hết cả căn nhà

_Ba Mẹ Ơi!-"Nó nức nở gọi"

_Trung, Vũ!-"Hai vợ chồng cũng rực trào nước mắt"

_Ba Trung, Mẹ Vũ ơi đừng đi mà-"Chi dù còn nhỏ nhưng con bé cũng hiểu dc chuyện"

_Em ơi chạy mau sắp nổ rồi nhanh lên....-"Thái ôm Trúc thói thúc gọi"

Cả 4 đều hoảng loạn nhanh chóng chạy ra khỏi nơi đó thật xa. Con bé Trúc nó vẫn vậy , vẫn chưa ngừng được nước mắt nó vùng vẫy muốn chạy lại nơi đó tìm ba mẹ nó nhưng đã bị Thái giữ lại

_Không mà! Ba mẹ ơi đừng bỏ con mà huhuhu

BÙMMMM💨💨💨💨

Mọi thứ như động lại trước mắt họ. Một làn khói đã che đậy hết tất cả, khói bụi bay tứ tung cuốn theo những tiếng đồ đạc còn lại rơi xuống mặt đất. Họ đứng lặng tại đó , Trúc nó cũng lặng thin mà như đứa nhóc mất hồn. Bỗng rồi mọi thứ đều bị phá vỡ tất cả trong tiếng nổ ấy

_KHÔNG!-"Nó hét lên rồi ngất xỉu"

_Trúc à Trúc con sao vậy? Tỉnh lại đi..híc híc...-"Vân chạy tới lay lay nó"

_Mau đưa Trúc đến bệnh viện thôi em-"Thái tức tốc bế Trúc đến bệnh viện và theo sau đó là Vân nắm tay Chi"

______Hiện Tại_____
Đó là chuyện của 5 tháng trước rồi , nhưng hiện tại thì vì đó khóc quá nhiều nên nó đã ngủ mất rồi. Cô bế nó xuống giường rồi chỉnh đắp chăn cho nó ngay ngắn . Cô nhìn nó ngủ mà lòng chợt thấy buồn

_Trúc à, mẹ xin lỗi con mẹ đã ko cứu được ba mẹ con . Nhưng con trên tâm ba,mẹ, bé Chi sẽ cho con một gia đình thật tốt mà. Ngủ ngon con yêu-"Bà hôn trán nó một cái rồi ra khỏi phòng"

Vừa ra bên ngoài cô đã thấy đứa con nhỏ của mình ngồi một Đống trên ghế SOFA thấy cô ra nên nó chạy lại ngay

_Mẹ ơi! Trúc có sao không mẹ?-"Chi giật giật áo cô"

_Không con à...chị ngủ rồi,sao con không ngủ đi-"Cô vuốt tóc Chi"

_Dạ con vào ngủ với Trúc được không mẹ?

_Được chứ, con mau vào ngủ với chị đi nào khi nào ăn cơm mẹ sẽ gọi con và chị xuống nhé-"Cô cười hiền dịu"

_Dạ...con đi nha mẹ-"Con bé nói rồi chạy vào phòng Trúc luôn"

Cô chỉ biết đứng cười rồi lắc đầu vì hai chị em nhà này

Vào đến phòng Chi liền lên giường và nằm kế bên Trúc. Nó khẽ vuốt mặt Trúc và thì thầm

_Trúc yên tâm nhé, có em bên cạnh rồi ngủ ngon nào-"Con bé cũng hôn vào trán Trúc như mẹ từng hôn nó"

Nó mỉm cười nằm xuống và ôm lấy eo Trúc chìm vào giấc ngủ.....

Truyện mới nóng hổi đây vừa thổi vừa đọc nào. Mọi người đừng quên theo dõi truyện "Em Có Chắc Là Không Yêu Tôi" Của Mình Nhá . Nhóp Nhiu Chụt Chụt❤️❤️❤️

[Gilenchi]Hai ơi! Em Yêu HaiĐọc truyện này MIỄN PHÍ!