Đôi môi mỏng ấn nhẹ lên trán Thái Nghiên sau đó lại chuyển qua cái miệng nhỏ nhắn đỏ thẫm của Thái Nghiên, cạy mở môiThái Nghiên ra, Quyền Chí Long trượt đầu lưỡi vào trong hút lấy hương vị ngọt ngào chỉ Thái Nghiên mới có.

 Bởi vì đứng cách tân phòng khá gần, bên tai hai người thỉnh thoảng truyền đến tiếng rên rỉ mị hoặc của Duẫn Linh Chỉ, làm Thái Nghiên lại mặt đỏ tim đập.

 Hôn một hồi lâu, mãi đến khi thỏa mãn rồi Quyền Chí Long mới buông Thái Nghiên đang thở gấp trong lòng hắn ra.

 "Dáng vẻ Nghiên nhi lúc này làm cho Phụ Vương thật sự hận không thể ăn ngươi tại chỗ này." Đầu Quyền Chí Longkề sát vào tai Thái Nghiên, thanh âm từ tính khêu gợi như có ma lực khiến cho trái tim nhỏ bé của Thái Nghiên đập thình thịch.

 Màu đó lúc này đã lan đến tận cổ, Thái Nghiên không khỏi nguýt dài Quyền Chí Long một cái.

 "Nghiên nhi làm hại Phụ Vương mất đi đêm tân hôn, ngươi nói xem nên bồi thường thế nào đây?"

 Cho dù không nhìn thấy vẻ mặt Quyền Chí Long, nhưng Thái Nghiên biết nhất định hắn đang cười, hơn nữa còn cười vô cùng gian trá. Nhớ tới kiểu bồi thường theo cách nói của Phụ Vương nhiều năm trước, hai má Thái Nghiên càng đỏ.

 "Phụ Vương, có người nào từng nói với người rằng người rất có tiềm chất vô lại hay chưa!" Thái Nghiên cố gắng hết sức để bình ổn hơi thở dồn dập của mình.

 Quyền Chí Longxì một tiếng cười nhạo, có thể thấy được là hắn đang cực kỳ khoái trá.

 "Nếu Nghiên nhi đã nói vậy, Phụ Vương tiếp tục vô lại rất tốt." Nói xong, lại ôm Thái Nghiên hôn mãnh liệt một trận.

 Thái Nghiên cảm thấy càng lúc càng thở không nổi.

 Trên ngọn cây xa xa, hai cặp mắt sắc bén như sói hoang lén lút ẩn núp trong bóng đêm đen ngòm, nhìn chằm chằm thẳng tắp vào hai người đứng bên dưới.

 Một giọng nói trong hai người hưng phấn la lên: "Oa, oa... Hôn rồi."

 Một người khác vươn tay bịt lại miệng người nọ, "Câm miệng, nếu bị Vương gia phát hiện chúng ta nhìn lén, ngươi muốn mất mắt à?" Giọng nói này có vẻ nghiêm túc, có hơi quen tai.

 Quả nhiên, thanh âm liền lập tức im lặng.

 Chu Phi vốn lo lắng tiểu Quận chúa thật sự đạp cửa tiến vào tân phòng mà làm hỏng sắp xếp của Vương gia nên cũng chạy lại đây giám sát, cũng không ngờ rằng cuối cùng lại biến thành rình coi.

 Thở dài một hơi bất đắc dĩ, Quyền Chí Long bắn ngón tay ra về phía đại thụ xa xa, cành lá trên cây đại thụ xoàn xoạt răng rắc một chút, rồi có hai tiếng rớt bịch xuống đất nặng nề.

 "Nếu không có hai ánh mắt nhìn chằm chằm thế này, hôm nay Phụ Vương chắc chắn sẽ ăn ngươi, giải tỏa uất ức cho mình." Quyền Chí Long khoác một tay lên hông Thái Nghiên, ôm nàng đi về hướng hai người kia.

 Chu Phi, Chu Dương từ dưới đất đứng lên, tự biết mình đã phá hỏng chuyện tốt của Vương gia nên đầu cúi gằm không dám nâng.

 "Vậy... Vậy... Vương gia làm như không thấy hai chúng ta là được chứ gì." Chu Dương khom đầu, hận không thể đào cái hang chui vào bỏ chạy lấy người.

 Không thấy? Hai người sống sờ sờ ra đó có thể không thấy được sao? Quyền Chí Long nhíu mày.

 "Vương gia, chúng ta chỉ lại đây xem xem người kia có bị lộ hay không thôi." Chu Phi tìm cớ.

 Theo như lời hắn, người kia chính là nam tử đang cùng Duẫn Linh Chỉ viên phòng.

 Thái Nghiên ngẩng đầu lên, hỏi: "Bên trong là người nào?"

 "Một hái hoa tặc lôi từ trong ngục ra." Quyền Chí Long nhấc sợi tóc bên tai Thái Nghiên lên, đặt trong tay vuốt ve thưởng thức.

 "Sẽ không lộ sao?" Tiếng rên rỉ trong tân phòng đã lâu vậy rồi mà còn chưa dừng lại.

 Chu Phi cúi đầu trả lời: "Trong tân phòng tối lửa tắt đèn tối thui, làm sao Duẫn Linh Chỉ có thể biết người kia là ai được?"

 Thì ra là thế.

 Chẳng qua đáng tiếc cho một mỹ nhân như Duẫn Linh Chỉ lại hiến thân cho một tên hái hoa tặc. Nếu nàng ta biết được người cùng nàng viên phòng chính là một phạm nhân trong lao ngục thì liệu có thể phát điên hay không nhỉ?

 Thái Nghiên tự thấy là mình cũng không quan tâm nàng ta đến mức này, nên không nghĩ nhiều nữa.

 "Đêm đã khuya, Chu Dương đưa tiểu Quận chúa về tiểu lâu nghỉ ngơi trước đi." Quyền Chí Long phân phó.

 Thái Nghiên nhíu nhíu mày, "Phụ Vương không cùng về sao?"

 Quyền Chí Long đương nhiên muốn cùng Thái Nghiên trở về, nhưng chuyện tối nay còn chưa làm cho thỏa đáng. Phải đợi tất cả mọi sự thuận lợi xong xuôi rồi thì Quyền Chí Long mới có thời gian nghỉ ngơi. Hơn nữa trời đã sắp sáng tới nơi, lát nữa hắn còn phải đi vào trong phòng diễn một tuồng kịch với Duẫn Linh Chỉ, không thể để lộ bất cứ dấu vết nào để nàng ta có thể nghi ngờ.

 Nhìn ra Quyền Chí Long đang khó xử, Thái Nghiên vẫy Chu Dương rời đi trước.

 Trở lại tiểu lâu, Thái Nghiên châm một ngọn đèn, vạch chăn bông ra, lập tức chui vào trong ổ chăn thì cơn buồn ngủ dày đặc liền xông lên, chỉ chốc lát đã tiến sâu vào giấc ngủ.

 Chu Dương ngủ ở phòng cách vách, chỉ cần có tình huống bất ngờ phát sinh là có thể kịp thời bảo hộ Thái Nghiên.

 Mặt trời lên cao, Thái Nghiên mơ màng ngái ngủ mở mắt ra, đầu tiên là vươn tay sờ vị trí bên cạnh. không tóc, không người, nhất định đêm qua Phụ Vương chưa về.

 Thái Nghiên chậm rãi đứng lên sửa sang lại y phục. Sau khi ăn mặc chỉnh tề, Thái Nghiên ra khỏi phòng, nghĩ bụng chút nữa sẽ ra khỏi rừng cây nhỏ để nhìn xem tình huống trong Vương phủ thế nào, cũng để nhìn xem việc đêm qua của Phụ Vương có thuận lợi tiến hành hay không.

 Đẩy cửa ra, hít sâu vào không khí mới mẻ trong lành của buổi sáng, trong lòng cảm thấy vô cùng thoải mái sung sướng.

 Chu Dương đưa nước rửa mặt tới, đặt chậu lên trên giá. Đợi Thái Nghiên lau rửa mặt xong, hai người cùng nhau đi ra khỏi tiểu lâu.

Dưỡng nữ thành phi (Edit)Đọc truyện này MIỄN PHÍ!