Hai người không phải là cha và con gái thân sinh, chuyện này Quyền Chí Doanh đã biết. Khi biết được việc này, hắn cũng lắp bắp kinh hãi, thầm than trong bụng, Tiên Hoàng đúng là cực kỳ nóng lòng muốn ôm cháu gái, bởi vậy mới làm ra chuyện hồ đồ lớn như vậy.

 "Không có chuẩn bị." Quyền Chí Long lạnh mắt, gõ nhịp mặt bàn.

 Quyền Chí Doanh nhìn Thái Nghiên, trong đầu đã biết ngay rằng một khi tiểu chất nữ hồi Vương phủ, Hoàng đệ đã hoàn toàn quẳng tuốt việc thành hôn này ra sau đầu. Thế thì không được, việc này liên quan trọng đại đến triều chính của Phong Yến quốc đấy Quyền Chí Doanh đứng lên, đi đến trước chỗ hai người ngồi, rồi ngoắc Lý công công: "Lý Dịch, ngươi mang tiểu chất nữ ra ngự hoa viên đi dạo đi, trẫm với Hoàng đệ có chuyện quan trọng muốn bàn."

 Quyền Chí Long nhìn hắn một cái, nhưng cuối cùng vẫn giữ trầm mặc. Dù sao đây là Hoàng cung, có thể bảo đảm về mặt an toàn, cái quan trọng là chuyện mà tiếp theo Hoàng huynh muốn thương nghị cùng hắn...

 Thái Nghiên không rõ tâm tư của bọn họ, nhưng cũng biết Hoàng bá bá cố ý muốn nàng ly khai chỗ này, bèn thuận ý đi theo phía sau Lý công công ra khỏi Ngự thư phòng.

 Vì đang là mùa hạ, Ngự hoa viên rực rỡ muôn hồng nghìn tía, mùi hương hoa thơm ngát tràn ngập trong không gian.

 Lý công công đi phía trước, cứ mỗi ba bước lại quay đầu lại, "Ôi, thật là, tiểu Quận chúa thật sự rất xinh đẹp."

 Dung mạo Thái Nghiên khiến người ta vô cùng đẹp mắt đẹp lòng, trong lòng Lý công công có nỗi thôi thúc muốn nhìn thật nhiều thật đã mắt, chứ không thì tới lúc tiểu Quận chúa ra khỏi cung rồi sẽ chẳng còn cái đẹp duy mỹ như thế nữa để cho mà nhìn. Nhìn đi, một ngự hoa viên đầy rẫy hoa tươi khoe sắc như thế mà đem so với tiểu Quận chúa cũng thấy được ngay là ảm đạm không sáng bằng.

 "Lý công công, to chuyện rồi. Rượu ngon để dành cho dạ yến bị thiếu hai bình." một tiểu thái giám hấp tấp ba chân bốn cẳng chạy lại đây, suýt nữa thì không dừng chân kịp mà đụng vào người Lý công công.

 Lý công công thiếu chút nữa thì bị hù dọa đến tắt thở, nhủ bụng, ngươi mà tông lại đây thì đảm bảo xương cốt rệu rã của lão sẽ không sống quá được hôm nay.

 "Ngươi phục dịch trong Hoàng cung đã bao nhiêu năm rồi, sao tính tình vẫn còn kích động như vậy!" Lý công công mang danh là lão thái giám phục vụ bên người Hoàng Đế nên có thể lên mặt làm cao, lên giọng khiển trách.

 Thái Nghiêncũng dừng bước, nhìn tiểu thái giám vừa hồng hộc chạy tới.

 Tiểu thái giám như sắp khóc tới nơi, kéo lấy tay áo Lý công công mếu máo, "Lý công công, khẩn cấp nha. Vừa nãy kiểm kê, rượu ngon kia không biết tại sao mà lại thiếu mất hai bình. Trong Hoàng cung không trữ sẵn hàng, vậy phải làm sao bây giờ!"

 Lý công công vừa nghe, phất trần lại vung một cái. Rượu ngon kia hôm qua hắn mới kiểm kê qua một lần, sao có thể thiếu được? Nhất định có kẻ bỏ túi rồi!

 "Ta đi xem xem sao." Lý công công quay đầu nhìn về phía Thái Nghiên, "Tiểu Quận chúa, người dạo ngự hoa viên đợi lão nô chút nhé, lão nô đi xem rồi lập tức về ngay."

 Thái Nghiên gật đầu, đáp: "Lý công công đi lo việc đi."

 Hai ngày trước nghe nói tiểu Quận chúa thiêu rụi phòng bếp Vương phủ, là ai ác mồm truyền ra thế nhỉ? Quận chúa lúc này nhìn vô cùng thấu tình đạt lý, hiểu rõ việc khinh việc trọng mà. Bởi vậy mới nói, lời đồn đại là không thể tin được.

 Nhìn hai người rời đi rồi, Thái Nghiên bắt đầu chậm rãi bước về phía trước. Bỗng nhiên nhìn thấy phía trước có một hồ nước trong xanh như ngọc, nàng liền cất bước đi qua, rồi ngồi xổm xuống cạnh hồ. Trong hồ là một chú cá chép đỏ rực đang sung sướng bơi qua bơi lại, tự do tự tại không có bất kỳ thứ gì trói buộc, miệng lâu lâu lại ngẫu nhiên phun ra vài bọt khí trông cực kỳ đáng yêu.

 Toàn thân con cá được phủ bằng một lớp vẩy màu đỏ tươi như thủy tinh điêu khắc, dưới ánh nắng mặt trời liền bắt sáng và như tỏa hào quang.

 "Thái tử ca ca, hôm nay là thọ yến của Phụ Hoàng, ngươi đưa tặng lễ vật gì vậy?" Một giọng nữ nhỏ nhẹ truyền đến tai Thái Nghiên. Thái Nghiên không quay đầu để nhìn xem là ai, bởi nghe thanh âm này thì có thể biết được hẳn là của một vị công chúa nào đó rồi.

 "Lễ vật thì đương nhiên phải giữ bí mật chứ, chờ đến dạ yến thì Thanh muội muội sẽ biết ngay mà." Một giọng nói thiếu niên ngay sau đó truyền đến.

 Nghe giọng điệu của hắn, chắc chắn là Thái tử mà vừa rồi cô gái kia đã kêu.

 Thái Nghiên nhìn con cá đang vẫy vùng trong nước hồ, ngón tay nhẹ nhàng xao động mặt nước hồ, trên mặt nước lập tức nổi lên những vòng sóng nhỏ đồng tâm lan ra. Ngón tay búp măng thon dài nhỏ nhắn, chỉ cần ngó thấy một bàn tay như vậy, thì người đứng phía sau đã không nén nổi sự tò mò mà nâng bước đi sang bên này.

 Quyền Vi Thanh vươn tay ra, ngó qua ngó lại so sánh với bàn tay mình một chút, liền lập tức cảm thấy bực mình.

 "Thái tử ca ca, người nọ thấy chúng ta mà không hành lễ."

 Người ngồi cạnh hồ có lẽ tuổi tác không chênh lệch với bọn họ bao nhiêu, hẳn là con gái của một đại thần nào đó trong triều. Bọn họ lại chính là nhi tử và nữ nhi của Hoàng Thượng, tính về mặt thân phận thì cao quý hơn người, phàm là thấy bọn họ thì ai nấy đều phải hành lễ. Thế mà người kia vẫn ngồi xổm cạnh hồ không thèm để ý tới bọn họ.

 "Chúng ta đi qua nhìn một chút." Thái tử nói.

 Phía sau hắn còn có bốn năm thiếu niên và cô gái tuổi xấp xỉ với nhau, đều là hoàng tử công chúa và con cái đại thần.

 Thái tử  Quyền Chí Nhiễm cũng không phải là tới để muốn bắt cô gái này phải hành lễ, mà chỉ muốn nhìn một chút xem rốt cuộc cái gì đã hấp dẫn ánh mắt của nàng đến nỗi có người tới gần mà cũng không biết.

 Thật ra thì Thái Nghiên đã sớm nghe thấy động tĩnh sau lưng, nhưng chẳng qua là không muốn để ý tới mà thôi. Vị công chúa kia nói vậy rõ ràng là muốn bắt lỗi cho bằng được thôi.

Dưỡng nữ thành phi (Edit)Đọc truyện này MIỄN PHÍ!