MỞ ĐẦU

2.1K 132 20


Cậu đảo mắt nhanh như chớp, núp ở đằng sau bụi cỏ ven đường, tò mò nhìn chàng trai đang đứng cách đó không xa. 

Cậu chậm rãi đứng thẳng người, lặng lẽ đi tới bên cạnh chàng trai kia, nào ngờ, đôi giày da có gót lại phát ra âm thanh ‘cộp cộp’ khiến cho chàng trai kia chú ý. 

Đi đến bên cạnh anh, cậu ngẩng lên, nhìn cái người con trai cao hơn mình những hai cái đầu, sau đó cậu kiễng chân, cố gắng để cho mình cao hơn anh một chút, nhưng lại không ngờ rằng, kỹ năng giữ thăng bằng của mình cực kỳ kém, lảo đảo một hồi rồi ngã nhào vào người chàng trai kia. 

“Aaaa. . . .” Đôi môi hồng hào phát ra tiếng hét chói tai, hai cánh tay mập mạp ngắn ngủn cũng phối hợp mà vùng vẫy, muốn túm lấy cái gì đó để giữ cho mình ổn định. 

Cuối cùng, một đôi bàn tay vững vàng đỡ được cậu.

“Im miệng!” Giọng nói ồm ồm giống như tiếng vịt cồ của chàng thiếu niên đang trong giai đoạn vỡ giọng, lạnh lùng quát hai tiếng. 

Một khẩu lệnh, ngay lập tức khiến cậu khép chặt cái miệng mới nãy vẫn còn kêu rất to, khiến tiếng thét chói tai vừa rồi lại mơ hồ hóa thành một âm thanh rên rỉ buồn bực. 

Bàn tay hơi dùng lực để đỡ cho thân thể nhỏ bé đang nghiêng ngả của cậu đứng thẳng, sau khi đã đứng vững, chàng thiếu niên lập tức buông tay, sau đó xoay người rời đi. 

Sau khi đi được vài bước, anh lại quay đầu lại, nhíu mày có chút không vui, trừng mắt nhìn cậu nam sinh nhỏ đang theo sát phía sau mình. 

“Anh à, vừa rồi anh nhìn cái gì vậy?” Khuôn mặt nhỏ bé cười đến ngọt ngào, dưới ánh mặt trời lại càng làm cho nước da của cậu trở nên trắng nõn, khiến cho người ta không nhịn được mà muốn đưa tay nhéo nhéo cái khuôn mặt kia. 

“Tôi không phải là anh của cậu.” Chàng trai nhíu chặt chân mày.

“Nhưng mà, anh lớn tuổi hơn em nha. . . .” Ánh mắt cậu lộ vẻ khó hiểu, rõ ràng là mẹ đã nói, nếu ai đó lớn tuổi hơn mình thì phải gọi họ là anh, là chị, là chú dì, bác trai bác gái mà! 

“Không được gọi tôi là anh!” Anh ghét làm anh, bởi vì làm anh thì có gì tốt đẹp đều phải nhường cho em mình, có lỗi thì phải nhận trách nhiệm với cha, cho nên anh ghét nhất là làm anh! 

Nhìn thấy dường như anh thật sự không thích cách gọi này, cậu quay đầu lại hỏi: “Vậy thì em phải gọi như thế nào?” 

Nghe vậy, chàng trai lại cảm thấy vấn đề này thật chẳng đâu vào đâu, rõ ràng chỉ là một nam sinh nhỏ bé, ngoại trừ trên khuôn mặt nào lúc nào cũng mang vẻ khờ khạo ngốc nghếch thì đối với một nam sinh lại chẳng có gì để bàn tán. 

“Nếu không trả lời thì em sẽ tiếp tục gọi anh bằng anh đó!” 

Chết tiệt, còn uy hiếp mình nữa! 

“Tôi tên là Lâm Tể Phạm.” Bất đắc dĩ nói ra tên thật của mình, sau đó chàng thiếu niên lại xoay người bỏ đi, thế nhưng vẫn còn chưa đi được vài bước thì cổ tay lại bị một bàn tay nhỏ bé mềm mại kéo lại. 

Anh có chút mất kiên nhẫn quay đầu lại, lại trông thấy một khuôn mặt đang tươi cười đến vô cùng sáng lạn. 

“Tể Phạm!” (Tao lọt hố -_-)

Giọng nói yếu ớt ngọt ngào, khiến cho anh nhất thời ngây ngẩn, anh chưa bao giờ được nghe ai đó dùng giọng nói ngọt ngào như vậy, dịu dàng như vậy để gọi tên mình, tựa như . . . . tựa như là tên của anh nghe thật sự êm tai như vậy. 

“Chuyện gì?” Trong lòng bởi vì vậy mà không khỏi dịu đi một chút, nhưng trên khuôn mặt vẫn là vẻ lạnh lùng, bộ dáng như thể không hề thân thiết gì với cậu. 

“Tể Phạm, sau này lớn lên, Tể Tể sẽ gả cho anh, có được không?” Cậu nam sinh nhỏ bỗng dưng nói một câu khiến cho chàng thiếu niên kinh ngạc, bị dọa đến ngây người. 

“Bởi vì Phạm vừa mới cứu Tể, cho nên Tể Tể muốn gả cho anh!” Cậu dùng dáng vẻ ngây thơ trong sáng để nói chuyện với anh. 

“Bây giờ là thời đại nào rồi hả? Sao còn có chuyện lấy thân báo đáp xuất hiện ở đây nữa vậy?” Anh không nhịn được mà khẽ gầm nhẹ một câu, thật sự là bị dọa cho giật mình mà. 

“Nhưng mà. . . . Lúc trước cũng là do cha cứu mẹ cho nên mẹ mới gả cho cha mà . . .” Trông thấy anh nổi giận đùng đùng, cậu nam sinh nhỏ lúng túng ngập ngừng, vất vả lắm mới lấy hết dũng khí để nói ra lời nói của mình. 

Cuộc sống của cha và mẹ bây giờ thật hạnh phúc, cậu cũng muốn gả cho người đã từng cứu mình, sau này sẽ cùng anh sống một cuộc sống vui vẻ như thế. 

Đây chính là nguyện vọng nhỏ bé của cậu, hy vọng sau khi lớn lên cũng có thể giống như mẹ, tìm được một người đàn ông, một người cha thương con, một người chồng thương vợ. 

“Còn nữa, cái gì gọi là lấy thân báo đáp vậy?” Cậu nam sinh nhỏ vẫn chưa được học điều này, tinh thần học tập của cậu quả thực rất tốt, liền lên tiếng hỏi ngay. 

Chàng thiếu niên suýt chút nữa thì té xỉu. 

“Tôi không quan tâm có phải cha cậu đã từng cứu mẹ cậu hay không, dù thế nào đi nữa thì tôi nhất định sẽ không cưới cậu!” Lần này, chàng thiếu niên cũng không cho cậu cơ hội để kéo anh lại nữa, lập tức chạy thật nhanh, sợ lại bị cái ‘tiểu phong tử’ [1] này dây dưa quấn lấy mình. 

[1] phong tử = kẻ điên.

Cậu trai nhỏ bĩu bĩu môi, mình đã bị từ hôn lần thứ 125 rồi. (Trời ơi con tui o.0)

“Tại sao chả có ai nguyện ý đợi người ta lớn lên rồi sẽ gả cho bọn họ chứ?” Cậu đau khổ vác mặt về nhà hỏi cha mẹ. 

Chỉ thấy vẻ mặt của cha kinh hoảng, rồi nói cái gì mà muốn kết hôn với con trai của ông? Trước tiên là phải bước qua xác ông rồi linh tinh gì gì đó nữa, cậu nghe mà chẳng hiểu gì cả, còn mẹ thì chỉ cười khanh khách, nói cậu hãy ngoan ngoãn chờ đợi, người kia ắt hẳn sẽ xuất hiện thôi. 

Cho nên, chỉ cần cậu ngoan ngoãn chờ đợi, như vậy thì người đó sẽ xuất hiện sao? 

Vậy thì cậu sẽ thật ngoan, sẽ biết nghe lời. 

======

Truyện mới xin mọi người ủng hộ, cmt cho ý kiến nha hihi ^^
Chưa mở đầu đã thấy thằng Tể vấn đề rồi :3

(2Jae) Ông Xã Háo Sắc.Đọc truyện này MIỄN PHÍ!