Chương 4- Bàn tay ma thuật

1.4K 11 12

Năm 1983, một kẻ găm trên đầu con dao gọt hoa quả hiên ngang đi qua bảy con phố.

Năm 1984, một nạn nhân của vụ tai nạn giao thông, trên mặt vẫn còn lấm tấm những mảnh thủy tinh vội vã chạy qua một khu chợ nông sản.

Mồng Một tết năm 1990, trên đường phố xuất hiện một người vô cùng kì lạ, trên hốc mắt anh ta có hai viên xúc xắc do bị người ta găm vào. Đôi khi, sức sống của con người ngoan cường đến mức đó. Ban đầu, anh ta được đưa vào trong viện, sau khi về nhà nằm liệt giường nửa năm rồi qua đời.

Lời di nguyện duy nhất anh ta để lại cho cậu con trai mình là: “Đừng cờ bạc.”

Con trai anh ta tên Bảo Nguyên, hồi đó mới mười sáu tuổi, sau này trở thành “vua cờ bạc” nổi tiếng khắp trong nam ngoài bắc.

Sau khi chồng chết, mẹ của Bảo Nguyên vất vả một mình nuôi hắn lớn khôn, xây nhà lấy vợ cho hắn.
Cả gia đình tưởng như đã có thể sống một cuộc sống hạnh phúc và bình yên. Vợ hắn sinh một đứa con trai, nhà hắn có một chiếc xích lô máy, hàng ngày hắn chạy dọc đường đê và các khu chợ mua bản đồ thủy sản. Một ngày, mấy gã bán cá túm tụm lại với nhau, một tên trong đó nói: “Chúng ta chơi tú lơ khơ đi.”

Câu nói đó đã làm thay đổi hoàn toàn cuộc đời của Bảo Nguyên.

Đó là một công xưởng đã bị bỏ hoang nhiều năm, trên những bánh răng bỏ lại mọc đầy dây bỉm bỉm, trong một gian chế xuất thậm chí đã có một gốc ngô đồng mọc quá đầu người. Lúc đó trời đang đổ mưa, những tên bán cá bỏ mấy chiếc xích lô máy lại bờ sông, cùng nhau chạy vào khu xưởng hoang tránh mưa. Một tên đưa ra đề nghị cả nhóm chơi bài, khi mọi người đồng ý tên đó lập tức tiện tay bẻ quật thân ngô đồng xuống, đưa cho mỗi người một lá ngô đồng để lót dưới mông, rồi tất cả ngồi quây lại một chỗ. Bao Nguyên chỉ ngồi ôm khuỷu tay xem, khi cả nhóm rủ rê, anh ta chỉ cười, nói: “Không biết chơi.”

Nhóm bán cả chơi trò ba cây nói dối, đây là trò chơi bài đơn giản và phổ biến nhất, gần như ai cũng có thể chơi được. Đôi khi có kẻ điểm rất thấp nhưng nói dối giỏi nên lừa được cả đối thủ điểm cao. Mặc dù quy tắc đơn giản, nhưng đây thực sự là cuộc so bì thực lực, lòng dũng cảm, sự vững tin, mưu lược của kẻ chơi bài đây cũng là một trò chơi vô cùng nguy hiểm.

Chỉ ngồi xem một lát Bảo Nguyên dường như đã nắm bắt được phần nào cái ảo diệu của trò chơi này.

Một tên bán cá nói với hắn: “Ông em, cứ chơi đi, càng nhiều người càng vui.”

Hắn bỗng thấy nhiệt huyết lên cao, xoa hai bàn tay vào nhau, nói: “Thôi được.”

Hắn được di truyền cải gen liều lĩnh và ham cờ bạc của người cha có máu đen đỏ, giống như một người giữ lại một phần hình ảnh của mình trong quá khứ vậy.

Trong công xưởng hoang rất nhiều muỗi, chúng đốt chi chít những vết đỏ trên da thịt hắn, làm nổi lên từng tảng dày cộm. Hắn lấy móng tay day nhẹ những chỗ sưng, cả một buổi chiều hắn ngồi hưởng thụ thứ cảm giác đau đớn mà khác lạ này. Tới khi trời tối, mưa ngừng, những kẻ buôn cả hô nhau giải tán, hắn cũng gật đầu vì lúc đó đã kiếm được hơn hai nghìn tệ, đó là lần đầu tiên hắn sờ tay vào là bài đen đỏ.

Mười tội ác V - Tri ThùĐọc truyện này MIỄN PHÍ!