CHƯƠNG 56

39 6 3


Lời của tác giả.

Chuyện của đại ca Đoàn Tử… Nếu như viết ta sẽ viết ở ngoại truyện, nếu không viết được thì mọi người cữ tự do mà suy diễn… 

——— ————che mặt ——— ———— 

Đêm đó, Chân Phồn trở lại, gõ cửa, Phác Tử không đợi chủ nhân dậy, chân trần nhảy từ giường xuống, chạy đi mở cửa. 

Ngoài hành lang, là Chân Phồn, đang đứng mông lung dưới ánh sáng mờ ảo của ngọn đèn, như thật như ảo, hắn lẳng lặng một hồi, mới nói: “Ta phải đi.” 

“Đi đâu?” Phác Tử khẩn trương hỏi lại. 

Chân Phồn trầm mặc hồi lâu, mở miệng nói: “Không biết.” 

“… Thế lúc nào trở về?” Phác Tử lại hỏi. 

Chân Phồn lắc đầu, vươn tay sờ sờ đầu Phác Tử, lúc này Phác Tử mới chú ý hắn cầm một cái bình sứ, chỉ lớn cỡ một bàn tay. 

Phác Tử lúng túng, nhỏ giọng hỏi: “Người khác đâu?” 

Hồi lâu không có thanh âm, Chân Phồn đưa tay ra, mở rộng, trong lòng bàn tay là cái bình sứ kia. 

“Hắn đã chết?” 

Chân Phồn không trả lời hắn, chỉ nhẹ giọng nói: “Về sau phải tự chăm sóc mình, phải nghe lời, không được gây phiền phức cho Vương Gia Nhĩ.” 

Lời này nghe vào giống như là đang trăn trối, Phác Tử khó chịu nhịn không được cầu xin: “Ngươi không nên đi có được hay không? Ở lại đây, chúng ta cùng nhau hảo hảo sống.” 

“Ta có chút chuyện, suy nghĩ cẩn thận rồi thì sẽ trở lại.” Chân Phồn nói, nói xong xoay người đi xuống lầu. 

Phác Tử chạy theo nắm lấy góc áo hắn lắp bắp: “Vậy, vậy ta chờ ngươi trở về.” 

Chân Phồn bỗng nhiên xoay người ôm lấy Phác Tử, tựa cằm vào hõm cổ Phác Tử, ép tới mức Phác Tử sinh đau. Phác Tử vừa định kháng nghị một tiếng đã bị dịch thể nóng hổi rơi trên cổ làm sợ đến một cử động nhỏ cũng không dám. 

Qua chốc lát, Chân Phồn bỗng nhiên buông tay, không quay đầu lại đi thẳng xuống lầu, Phác Tử đứng im như tượng trên hành lang, bần thần nghe tiếng bước chân càng ngày càng xa của Chân Phồn, cuối cùng, là một mảnh yên ắng. 

Hắn từng bảy năm không gặp Chân Phồn, cũng rất ít khi nhớ tới, là bởi vì yêu tinh sống rất lâu, bọn họ có thật nhiều, thật nhiều cái bảy năm. Thế nhưng hiện tại, hắn và Chân Phồn cũng có sinh lão bệnh tử như con người, thời gian của bọn họ đã không còn là vĩnh viễn nữa, lần ly biệt này không biết bao giờ mới được gặp lại. 

Phác Tử ủ rũ trở vào, chủ nhân tựa người bên cửa: “Ta lấy nước rửa chân cho ngươi.” 

Phác Tử gật đầu, cọ cọ bàn chân bẩn bẩn vào tấm thảm, bị chủ nhân gõ vào đầu: “Thảm rất bẩn.” 

Phác Tử ừ một tiếng, cúi đầu vẻ mặt không có chút tinh thần gì cả. 

Chủ nhân thở dài, ôm lấy Phác Tử ôn nhu nói: “Gần đây có chút béo ra a.” 

Phác Tử khẩn trương, lắc lắc cánh tay của chủ nhân nói: “Đừng, đừng cắt giảm bữa khuya của em mà.” 

Chủ nhân nhéo mũi hắn cười: “Béo một chút mới tốt, béo nữa lại càng tốt, ôm vào mới thấy thịt.”

=====
Anh em chia lìa, một lúc sau lại đi lo bị cắt mất bữa khuya. Ta thấy Chân Phồn ngươi cứ bỏ mặt tên tiểu đệ háo sắc mày đi :))))))

[ CHUYỂN VER ] (JackJin) Mèo Tinh Nhà Ta.Đọc truyện này MIỄN PHÍ!