Nhị thế - Chú chó nhỏ

90 2 0

Đệ nhị thế: Chó nhỏ

"Mẹ, mẹ, hảo đáng yêu nga!" Một âm thanh non nớt vang lên. Ai đang sờ ta? Ta miễn cưỡng ngẩng đầu, hướng hơi ấm phát ra, không nghĩ bắt gặp một đôi mắt mở lớn, trở mình một cái, ta "ngô ngô" hừ hai tiếng, tiếp tục ngủ. Mơ hồ nghe thấy, "mẹ, mẹ, hài nhi nuôi nó được không? Nó lớn lên sẽ có màu vàng a!" " Đương nhiên có thể, bất quá phải đợi nó lớn lên a!" Âm thanh ôn nhu mang theo ý cười truyền đến. "hảo-----" âm thanh vui mừng dần xa, ta cuộn tròn người, tiếp tục thoải mái ngủ a!

"Vô tà là của ta!" -- Làm gì mà ồn ào vậy? Ta lẩm bẩm một câu, xoay người, quyết định trở mình ngủ tiếp.  (Vốn dĩ QT dịch là ngây thơ, ta nghĩ nên là chó nhỏ mới đúng. Nhưng lại không sát nghĩa nên quyết định để Hán Việt là Vô tà, coi như tên mới của em nó :3 )

"Ta phải bắt nó! Bắt nó cho ta! Con chó nhỏ này nhất định phải của ta!" Ai? Ai bắt ta? Ta đau quá! Ta phát ra âm thanh khó chịu mở mắt, phát hiện chính mình đang trên một đôi tay bé nhỏ, ngẩng đầu vừa thấy, này, không phải Kỳ lân sao? Tuy rằng so với lần trước ở chỗ Tần Quảng Vương, gương mặt có ngây thơ hơn, nhưng đây đúng là Kỳ Lân mà!

Ta kích động đứng lên. Kỳ lân, là ta a, ta là thỏ con nha! Miệng không biết thế nào lại phát ra âm thanh ô ô. Kỳ Lân cúi đầu liếc mắt nhìn ta một cái. Ta thấy hắn cau màu, trong mắt đều là tức giận, hắn ngẩng đầu rống to: "Không được chạm vào nó, nó là của ta!" Một bàn tay bắt lấy gáy ta, một phen đem ta rời khỏi tay Kỳ lân. Ta quay đầu lại, một tiểu tử bẩn thỉu, mặt mũi lộ ý ngang ngược nhìn Kỳ lân. Kỳ lân đã muốn tức giận đến phát run, nhưng không xông lên giành ta về, chỉ tại chỗ hô to: 'Cẩn thận, ngươi nếu dám làm nó bị thương, ta sẽ không tha cho ngươi!"  nguyên lai, kỳ lân sợ ta giữa lúc cướp đoạt bị thương! Lòng ta tràn lên một tia ấm áp. Kế tiếp, một cỗ tức giận xông tới, tiểu tử! ngươi dám làm kỳ lân sinh khí!!! Cắn ngươi!!!!

Ta xoay người hướng cái tay đang tóm lấy ta cắn tới, tiểu tử kia sợ tới mức thả thay ra, ta cắn vào khoảng không, răng nanh va chạm phát ra âm "ca!" Kế tiếp, ta rơi xuống trên mặt đất, Kỳ lân hô lên một tiếng rồi chạy tới. Ta lăn người một vòng rồi đứng lên, căng mình trừng mắt nhìn tiểu tự nọ, cổ phát ra một chuỗi thanh âm gầm rít, thầm nghĩ: "còn dám lại đây ta liền cắn chết ngươi!"

Tiểu tử kia sợ hãi liên tục kêu lên rồi lùi về phía sau, cố sức chạy trốn. Ta chưa nguôi giận, đối diện với bóng dáng hắn rống to: còn dám làm Kỳ lân sinh khí, ta tuyệt không buông tha ngươi "uông! uông!..."

Ách? Như thế nào lại là "uông?" Tần Quảng Vương an bài cho ta chính là cẩu thai sao? Ta rốt cục có thể bảo hộ Kỳ lân! Không hề giống như trước là con thỏ vô dụng!

"Ngã có bị thương không?" Kỳ lân điên cuồng ôm lấy ta tìm kiếm, rồi nhẹ nhàng vuốt ve đỉnh đầu ta, rất lâu sau âm thanh ôn nhu truyền đến "Vô Tà, tốt lắm, hắn đã bị ngươi dọa chạy, không cần sinh khí, ngoan a!!!

Đam mỹ:  Thất thế tình duyênĐọc truyện này MIỄN PHÍ!